17

1 Một tuần sau khi nói điều đó, Chúa Giê-xu dắt Phi-e-rơ, Gia-cơ và Giăng, em trai Gia-cơ lên một ngọn núi cao, cách xa khỏi những người khác. 2 Trong khi họ ở đó, ba môn đồ nhìn thấy bề ngoài của Chúa Giê-xu thay đổi. Mặt Ngài sáng như mặt trời, và quần áo Ngài thì sáng rực và chói ngời như ánh sáng. 3 Thình lình, Môi-se và Ê-li, là những tiên tri quan trọng xưa kia, đã xuất hiện và bắt đầu trò chuyện với Ngài. 4 Phi-e-rơ nhìn thấy họ thì thưa với Chúa Giê-xu: “Chúa ơi, thật tuyệt vời cho chúng tôi khi được ở đây! Nếu Chúa muốn thì tôi sẽ dựng ba cái lều, một cho Ngài, một cho Môi-se và một cho Ê-li.” 5 Trong khi Phi-e-rơ còn đang nói, thì một đám mây sáng chói giáng trên họ. Họ nghe thấy Đức Chúa Trời phán về Chúa Giê-xu từ bên trong đám mây. Ngài phán với họ rằng: “Đây là Con ta. Ta yêu người. Người làm vui lòng ta vô cùng. Vậy, các ngươi phải lắng nghe người! ” 6 Khi ba môn đồ nghe thấy Đức Chúa Trời phán, họ sợ hãi quá đỗi. Kết quả là họ té sấp mặt xuống đất. 7 Nhưng Chúa Giê-xu đến với họ, rờ đến họ và nói: “Đứng dậy đi! Đừng sợ nữa! ” 8 Khi họ ngước nhìn lên, họ thấy Chúa Giê-xu là người duy nhất còn ở đó. 9 Trong khi họ đang đi xuống núi, Chúa Giê-xu dặn bảo họ: “Đừng nói với bất kỳ ai điều anh em vừa nhìn thấy trên đỉnh núi cho đến khi Đức Chúa Trời đã khiến thầy, là Con Người, sống lại sau khi chết. ” 10 Ba môn đồ đó hỏi Chúa Giê-xu: “Nếu điều đó là thật, tại sao những dạy luật Do Thái nói rằng Ê-li cần phải trở lại thế gian trước khi Đấng Mê-si-a đến?” 11 Chúa Giê-xu đáp lời họ: “Đúng là Đức Chúa Trời hứa rằng Ê-li sẽ đến để dọn lòng nhiều người cho sự đến của Đấng Mê-si-a. 12 Nhưng hãy lưu ý điều này: Ê-li đã đến rồi và những lãnh đạo của chúng ta đã nhìn thấy người, nhưng họ không nhìn nhận người là Đấng phải đến trước Đấng Mê-si-a. Thay vào đó, họ đối xử tệ bạc với người theo cách họ muốn. Và những kẻ cầm quyền đó không bao lâu nữa cũng sẽ đối xử với thầy, là Đấng đến từ trời, y như vậy. ” 13 Bấy giờ, ba môn đồ hiểu rằng khi Ngài nói về Ê-li, là Ngài đề cập đến Giăng Báp-tít. 14 Khi Chúa Giê-xu và ba môn đồ trở lại với các môn đồ khác và với đám đông đang tụ tập, một người đàn ông nọ đến gần Chúa Giê-xu và quỳ xuống trước mặt Ngài. 15 Ông thưa với Ngài: “Thưa Ngài, xin thương xót con trai tôi và chữa lành cho nó. Nó bị động kinh và khổ sở khôn cùng. Bởi vì căn bệnh này, mà nó đã nhiều lần ngã vào lửa và té xuống nước. 16 Tôi đã đem nó đến cho các môn đồ của Ngài để họ có thể chữa cho nó, nhưng họ không thể chữa lành được.” 17 Chúa Giê-xu đáp rằng: “Dân thời này không tin nơi năng quyền của Đức Chúa Trời chút nào. Anh em thật bối rối là dường nào! Tôi phải ở với anh em đến chừng nào trước khi anh em có thể làm điều tôi làm? Hãy đem đứa trẻ đến đây cho tôi! ” 18 Khi họ đem đứa trẻ đó đến với Chúa Giê-xu, Chúa Giê-xu nghiêm giọng phán với ma quỷ đang gây ra bệnh động kinh đó. Kết quả là ma quỷ ra khỏi cậu bé và từ thời điểm đó trở đi, cậu bé được lành bệnh. 19 Sau đó, một số môn đồ đến gần Chúa Giê-xu khi Ngài ở một mình và hỏi Ngài: “Tại sao chúng tôi không thể đuổi quỷ đó đi? ” 20-21 Ngài đáp lời họ: “Chính là vì anh em không tin cách mạnh mẽ nơi năng quyền của Đức Chúa Trời. Hãy suy gẫm điều này: Những hạt của cây mù tạt rất là nhỏ, nhưng chúng lớn lên và phát triển thành những cây to lớn. Tương tự như vậy, nếu anh em chỉ tin một ít rằng Đức Chúa Trời sẽ làm điều anh em cầu xin Ngài, thì anh em sẽ có thể làm bất kỳ điều gì! Thậm chí anh em có thể nói với núi này: “Hãy dời khỏi chỗ này và đi đến chỗ kia! ” thì nó sẽ ở nơi mà anh em muốn nó đi.” 22 Khi các môn đồ đã tập hợp nhau lại tại xứ Ga-li-lê, Chúa Giê-xu nói với họ: “ Không bao lâu nữa có người sẽ nộp thầy, là Con Người, cho nhà cầm quyền. 23 Họ sẽ giết thầy, nhưng Đức Chúa Trời sẽ khiến thầy sống lại vào ngày thứ ba sau khi thầy bị giết. ” Khi các môn đồ nghe điều đó, họ trở nên hết sức buồn bã. 24 Khi Chúa Giê-xu và các môn đồ đến thành Ca-bê-na-um, những người thu thuế cho đền thờ đến gặp Phi-e-rơ và nói rằng: “Thầy của các anh cũng nộp thuế đền thờ, không phải sao? ” 25 Phi-e-rơ đáp lời họ: “Phải, thầy có nộp. ” Khi chúng tôi đi vào trong nhà của Chúa Giê-xu, trước khi Phi-e-rơ mở miệng nói, thì Chúa Giê-xu đã nói với ông: “Si-môn này, anh cho rằng nhà cầm quyền sẽ thu thuế hoặc thu lợi tức từ ai? Họ sẽ thu thuế từ công dân của đất nước mình, hay từ công dân của các nước mà họ đã chiếm được?” 26 Phi-e-rơ đáp lời Ngài rằng: “Từ những công dân của các nước khác. ” Lúc đó, Chúa Giê-xu nói với ông: “Vậy, dân bổn quốc thì không cần phải nộp thuế. 27 Nhưng hãy đi và nộp thuế cho chúng ta để những người thu thuế đền thờ không nổi giận với chúng ta. Để có tiền nộp thuế, hãy ra Biển Ga-li-lê, thả cần câu xuống rồi bắt lên con cá đầu tiên mà anh câu được. Khi mở miệng nó ra, anh sẽ tìm thấy một đồng bạc có giá trị đủ để nộp thuế cho anh và thầy. Hãy cầm đồng bạc đó và đưa nó cho những người thu thuế đền thờ.”