18

1 Chính lúc đó, các môn đồ đến gần Chúa Giê-xu và hỏi Ngài: “Ai trong vòng chúng tôi sẽ là người quan trọng nhất khi Đức Chúa Trời khiến thầy làm vua? ” 2 Chúa Giê-xu gọi một đứa trẻ đến, rồi Ngài đặt đứa trẻ đó ngồi ở giữa họ. 3 Ngài nói: “thầy nói thật với anh em: Nếu anh em không thay đổi cách suy nghĩ và trở nên khiêm nhường như những đứa trẻ, thì chắc chắn Đức Chúa Trời sẽ không bằng lòng cai trị anh em. 4 Người trở nên khiêm nhường như đứa trẻ này sẽ là người quan trọng nhất trong vòng những người mà thầy sẽ cai trị. 5 Cũng vậy, hễ khi nào người ta chào đón một đứa trẻ như đứa trẻ này bởi vì họ yêu mến thầy, thì Đức Chúa Trời kể rằng họ đang chào đón thầy. ” 6 “Nếu anh em khiến ai đó đã tin nơi thầy phạm tội, dù người đó là người mà người ta cho rằng không quan trọng như đứa trẻ này, thì Đức Chúa Trời cũng sẽ hình phạt anh em nặng nề. Ngài sẽ hình phạt anh em nặng nề hơn cả việc nếu có ai đó ném anh em xuống biển sâu với một cục đá nặng buộc trên cổ anh em! 7 Sẽ kinh khiếp là dường nào cho những ai khiến người khác phạm tội. Chắc chắn sẽ luôn có sự cám dỗ khiến phạm tội nhưng thật đáng kinh khiếp cho những ai gây cho người khác phạm tội. 8 Vì vậy, nếu anh em muốn sử dụng một bàn tay hoặc bàn chân để phạm tội, thì hãy ngừng sử dụng bàn tay hoặc bàn chân đó! Dù anh em phải cắt bỏ nó đi để không phạm tội! Giả sử anh em chỉ có một tay hoặc một chân mà vẫn sống đời đời với Đức Chúa Trời thì điều đó sẽ tốt hơn rất nhiều so với việc anh em có cả hai tay hai chân mà Đức Chúa Trời lại ném anh em vào lửa đời đời trong địa ngục vì tội lỗi của anh em. 9 Thật vậy, nếu điều anh em nhìn thấy khiến anh em muốn phạm tội, thì đừng nhìn những điều đó nữa! Dù anh em phải khoét một con mắt ra và ném nó đi để khỏi việc phạm tội! Giả sử anh em có một con mắt mà vẫn sống đời đời với Đức Chúa Trời thì điều đó sẽ tốt hơn rất nhiều so với việc anh em có đủ hai mắt mà Đức Chúa Trời ném anh em vào lửa đời đời trong địa ngục.” 10 “Đừng bao giờ coi thường dù là một trong những đứa trẻ nhỏ này. Thầy nói thật với anh em rằng các thiên sứ bảo vệ chúng lúc nào cũng có thể đến với Cha của thầy và khai trình với Ngài nếu như anh em ngược đãi chúng. 11 Các cổ bản đáng tin cậy nhất lượt bỏ câu 11. Vì Con Người đã đến để cứu người lạc mất. 12 Anh em nghĩ mình sẽ làm gì trong tình huống sau đây? Nếu anh em có một trăm con chiên và một trong số đó bị lạc, anh em chắc chắn sẽ để chín mươi chín con chiên đang ở bên sườn đồi và đi tìm con chiên đi lạc đó, không phải vậy sao? 13 Nếu anh em tìm thấy nó, thầy khẳng định với anh em rằng anh em sẽ vui mừng lắm. Anh em sẽ hạnh phúc rằng chín mươi chín con chiên đã không đi lạc, nhưng anh em thậm chí còn vui mừng hơn rất nhiều vì anh em đã tìm thấy con chiên đi lạc đó. 14 Cũng giống như người chăn chiên không muốn một con chiên nào của mình bị lạc mất, thì Đức Chúa Trời, là Cha của anh em trên thiên đàng, cũng không muốn dù là một trong những đứa trẻ này phải vào địa ngục.” 15 “Nếu một anh em tín hữu phạm tội với anh em, hãy đến với anh ta khi anh em có thể gặp riêng anh ta, rồi khiển trách anh ta vì đã phạm tội cùng anh em. Nếu người đó nghe lời anh em và cảm thấy hối hận vì đã phạm tội cùng anh em, thì anh em và người đó sẽ lại là những anh em tốt của nhau. 16 Tuy nhiên, nếu người đó không nghe anh em, hãy đi và đem theo một hoặc hai tín hữu khác. Hãy đem họ đi với anh em, theo như luật pháp có nói: ‘Phải có hai hoặc ba nhân chứng để chứng thực cho mỗi lời buộc tội.’ 17 Nếu người đã phạm tội cùng anh em không chịu lắng nghe anh em, thì hãy trình vấn đề đó với toàn thể hội chúng để họ có thể chỉnh sửa anh ta. Còn nếu người đó vẫn không chịu nghe hội chúng, thì hãy đuổi người đó ra khỏi vòng anh em, giống như anh em thường đuổi người ngoại và người thu thuế, là những tội nhân không còn hy vọng, ra ngoài vậy. 18 Hãy ghi nhớ điều này: Bất kỳ điều gì anh em quyết định trên đất về việc hình phạt hoặc không hình phạt một thành viên nào trong hội chúng là điều cũng đã được định đoạt bởi Đức Chúa Trời ở trên thiên đàng. 19 Cũng hãy lưu ý rằng: Nếu ít nhất hai người trong anh em sống trên đất này đồng ý cầu xin Đức Chúa Trời về một việc gì đó, thì Ngài, là Cha của thầy, Đấng ở trên thiên đàng, sẽ ban cho anh em điều anh em cầu xin. 20 Điều này là thật, bởi vì hễ nơi đâu có ít nhất hai hoặc ba người trong anh em nhóm nhau lại bởi vì anh em tin nơi thầy, thì thầy sẽ ở cùng anh em.” 21 Sau đó, Phi-e-rơ đến gần Chúa Giê-xu và thưa với Ngài: “Tôi phải tha thứ cho một anh em tín hữu khác, là người không ngừng phạm tội cùng tôi, bao nhiêu lần? Nếu người đó cứ nài xin tôi tha thứ cho người đó, thì tôi phải tha thứ cho anh ta đến bảy lần phải không? ” 22 Chúa Giê-xu nói với ông: “Thầy nói cho anh biết, số lần anh em phải tha thứ cho một ai đó không chỉ lên đến bảy lần thôi đâu, nhưng anh em phải tha thứ cho người đó bảy mươi lần bảy – tức là sẽ không có giới hạn cho số lần đâu. 23 Để minh họa cho lý do tại sao anh em nên làm điều này, thầy sẽ kể cho anh em nghe một câu chuyện ngụ ngôn. Trong câu chuyện đó, Đức Chúa Trời giống như một vị vua và các quan của người. Vua bảo một số tôi tớ của mình rằng vua muốn các quan của vua phải trả những gì họ nợ vua. 24 Thế là những vị quan đó được gọi đến để tính sổ với vua. Một trong những viên quan được gọi đến nợ vài triệu đồng. 25 Nhưng bởi vì người đó không có đủ tiền để trả những gì mình nợ, nên vua ra lệnh rằng người đó, vợ và con cái cùng mọi thứ người đó sở hữu phải bị bán đi cho người khác để vua có lại được số tiền mà người đã cho họ. 26 Biết mình không có tiền để trả món nợ khổng lồ đó, nên viên quan đã quỳ xuống trước mặt vua và nài xin vua: “Xin nhẫn nại với thần, dù sao đi nữa, thần cũng sẽ trả cho vua tất cả số nợ đó. ’ 27 Nhà vua cũng biết rằng viên quan không thể trả hết số nợ khổng lồ đó, nên thấy thương cảm cho anh ta. Thế là vua hủy món nợ và thả anh ta ra. 28 Sau đó, viên quan này đi đến gặp một viên quan khác của vua, là người nợ anh ta số tiền ít hơn tiền lương một năm một chút. Anh ta túm lấy cổ người đó, siết cổ người đó và nói rằng: “Hãy trả lại những gì anh đã nợ tôi! ” 29 Viên quan đó quỳ xuống và nài xin anh ta: “Anh hãy nhẫn nại với tôi, dù sao đi nữa, tôi cũng sẽ trả lại cho anh tất cả số nợ.’ 30 Nhưng viên quan đầu tiên này không chịu hủy món nợ nhỏ đó cho người đã nợ anh ta. Thay vào đó, anh ta tống viên quan đã nợ mình vào tù cho đến khi người đó có thể trả hết số tiền mà mình đã nợ anh ta. 31 Khi những viên quan khác của vua biết được chuyện đã xảy ra, họ rất đỗi thất vọng. Vì thế, họ đến với vua và trình bày chi tiết sự việc đã xảy ra. 32 Nhà vua bèn cho gọi viên quan đã nợ vua vài triệu đồng đến. Vua phán với hắn: “Ngươi là đầy tớ gian ác! Ta đã hủy món nợ khổng lồ mà ngươi nợ ta bởi vì ngươi nài xin ta làm như vậy! 33 Lẽ ra ngươi cũng nên thương xót mà hủy món nợ của người bạn cùng làm quan với ngươi, giống như ta đã thương xót đối với ngươi mà hủy nợ cho ngươi vậy!” 34 Vua rất đỗi tức giận. Vua giao viên quan này cho những người cai ngục, là người sẽ tra tấn anh ta nặng nề cho đến khi anh ta trả xong món nợ. ” 35 Bấy giờ, Chúa Giê-xu tiếp tục nói rằng: “Đó là điều mà Cha của thầy trên thiên đàng sẽ làm cho anh em nếu anh em không thương xót và thật lòng tha thứ cho anh em tín hữu khác phạm tội cùng anh em.”