1 Một số người Pha-ri-si và Sa-đu-sê đã đến với Chúa Giê-xu và nói với Ngài: “Xin tỏ cho chúng tôi thấy rằng Đức Chúa Trời thật sự đã sai thầy đến cho chúng tôi! Hãy làm một phép lạ trên trời và dùng năng quyền của thầy để thuyết phục chúng tôi! ” 2 Ngài đáp lời họ rằng: “Ở đất nước chúng ta, nếu bầu trời có màu đỏ vào buổi chiều thì chúng ta nói rằng: ‘Thời tiết sẽ tốt vào ngày mai.’ 3 Nhưng nếu bầu trời đỏ vào buổi sáng, thì chúng ta lại nói: ‘Thời tiết hôm nay sẽ có bão. ’ Bằng cách nhìn bầu trời, các ông có thể nói thời tiết sẽ thế nào, nhưng khi các ông nhìn những điều đang xảy ra chung quanh mình, thì các ông lại không hiểu điều Đức Chúa Trời đang làm. 4 Các ông là những kẻ gian ác đã nhìn thấy tôi làm các phép lạ, nhưng các ông vẫn không trung thành thờ phượng Đức Chúa Trời. Vì thế, tôi sẽ không làm phép lạ nào cho các ông, ngoại trừ phép lạ đã xảy ra cho tiên tri Giô-na, là người đã trải qua ba ngày ba đêm trong bụng một con cá khổng lồ, nhưng lại được ra ngoài. ” Lúc đó, Chúa Giê-xu rời khỏi họ và dong thuyền đi cùng với các môn đồ của Ngài. 5 Họ đi tàu sang bờ bên kia của Biển Ga-li-lê. Lúc đó, các môn đồ nhận ra rằng họ đã quên đem theo đồ ăn. 6 Ngay lúc đó, Chúa Giê-xu nói với họ: “Anh em hãy cẩn thận đừng chấp nhận men của người Pha-ri-si và Sa-đu-sê muốn đưa cho anh em. ” 7 Họ cố gắng để hiểu xem Chúa Giê-xu đang muốn nói với họ điều gì, rồi họ nói với nhau rằng: “Chắc thầy nói vậy, bởi vì chúng ta quên mang đồ ăn theo! ” 8 Nhưng Chúa Giê-xu biết điều họ đang nói thì đáp lời họ rằng: “Thầy thất vọng bởi anh em cho rằng vì anh em quên đem bánh mà thầy nói về men của người Pha-ri-si và Sa-đu-sê. Anh em tin rất ít vào điều thầy có thể làm cho anh em. 9 Đừng nghĩ rằng thầy đang lo lắng về việc có đồ ăn hay không. Chẳng lẽ anh em quên rằng thầy đã cho năm ngàn người ăn chỉ với năm ổ bánh như thế nào sao và còn bao nhiêu giỏ thức ăn thừa mà anh em thu lượm được? 10 Hay về phần bốn ngàn người đã được ăn khi thầy nhân lên thêm nhiều từ bảy ổ bánh nhỏ? Và có bao nhiêu giỏ bánh thừa mà anh em đã nhặt được lúc đó? 11 Anh em lẽ ra phải hiểu rằng thầy thật sự không nói về bánh. Đừng có nhận lấy men từ người Pha-ri-si và Sa-đu-sê. ” 12 Lúc đó, các môn đồ hiểu rằng Chúa Giê-xu không nói về men ở trong bánh. Thay vào đó, Ngài đang dạy dỗ họ về sự dạy dỗ sai trật của người Pha-ri-si và Sa-đu-sê. 13 Khi Chúa Giê-xu và các môn đồ đi vào khu vực gần thành Sê-sa-rê Phi-líp, Ngài hỏi họ: “Thật ra dân chúng nói Thầy, là Con Người, là ai? ” 14 Họ đáp: “Một số người nói Thầy là Giăng Báp-tít đã sống lại. Số khác nói Thầy là tiên tri Ê-li trở lại từ trời như Đức Chúa Trời đã hứa. Còn những người khác nói Thầy là tiên tri Giê-rê-mi hoặc một trong số các tiên tri khác, là những người đã sống từ xưa, bây giờ sống lại. ” 15 Chúa Giê-xu hỏi họ: “Còn các anh em? Các anh em nói thầy là ai? ” 16 Si-môn Phi-e-rơ thưa với Ngài: “ Thầy là Chúa Cứu Thế! Thầy là Con của Đức Chúa Trời toàn năng.” 17 Lúc đó, Chúa Giê-xu nói cùng ông: “Si-môn, con Giô-na, Đức Chúa Trời hài lòng về anh. Điều anh vừa mới nói -- không một con người nào bày tỏ cho anh biết. Thay vào đó, chính Cha của Thầy, là Đấng ở trên thiên đàng đã bày tỏ điều này cho anh. 18 Thầy cũng nói cho anh biết: Anh là Phi-e-rơ, nghĩa là ‘đá. ’ Anh sẽ là người giúp đỡ cho nhóm người tin nơi thầy, giống như một tảng đá lớn chống đỡ một tòa nhà lớn vậy. Ngay cả sự chết sẽ không đủ mạnh để phá hủy tòa nhà đó.” 19 Rồi Ngài nói rằng: “Thầy sẽ cho phép anh mở hoặc đóng con đường cho người ta trở nên những người mà Đức Chúa Trời sẽ cai trị. Hễ điều gì anh cho phép trên đất, thì Đức Chúa Trời sẽ cho phép trên thiên đàng. Hễ điều gì anh ngăn cấm trên đất, thì Đức Chúa Trời sẽ ngăn cấm trên thiên đàng. ” 20 Bấy giờ, Chúa Giê-xu cảnh báo các môn đồ rằng tại thời điểm đó, đừng nói cho bất kỳ ai rằng Ngài là Chúa Cứu Thế. 21 Từ lúc đó, Chúa Giê-xu bắt đầu dạy các môn đồ rằng Ngài cần phải đến thành Giê-ru-sa-lem. Tại đó, các trưởng lão, các thầy tế lễ cả và những thầy dạy luật Do Thái đương nắm quyền sẽ khiến Ngài chịu khổ và chịu chết. Sau đó, vào ngày thứ ba, Ngài sẽ sống lại 22 Nhưng Phi-e-rơ đem Chúa Giê-xu qua một bên rồi bắt đầu trách Ngài vì đã nói những điều này. Ông nói: “Thưa Chúa, nguyện xin Đức Chúa Trời không bao giờ cho phép điều đó xảy ra với Ngài! Điều đó chắc chắn không xảy ra đâu! ” 23 Lúc đó, Chúa Giê-xu nhìn Phi-e-rơ và nói với ông rằng: “Anh hãy tránh khỏi mặt thầy, bởi vì Sa-tan đang nói thông qua anh. Anh đang ra sức làm cho thầy phạm tội. Anh không nghĩ đến điều Đức Chúa Trời nghĩ, nhưng chỉ nghĩ đến điều người ta nghĩ mà thôi!” 24 Sau đó, Chúa Giê-xu nói với các môn đồ Ngài rằng: “Nếu có ai trong anh em muốn tin ta và đi nơi nào ta đi, thì anh em phải từ bỏ những ước muốn và mục đích của riêng mình, phải vác thập tự giá mình và đi nơi nào ta dẫn dắt. 25 Hễ ai ra sức cứu sự sống mình thì sẽ thấy mình đánh mất thay vì giữ được nó. Nhưng ai bỏ sự sống vì thầy thì người ấy sẽ tìm được sự sống mình. 26 Người ta có thể có mọi thứ họ muốn trong đời này, nhưng nếu không trở thành môn đồ của thầy, thì họ chẳng được gì và thậm chí họ còn mất cả sự sống mình. Ai có thể cho Đức Chúa Trời điều gì để đổi lại sự sống mình? 27 Hãy lắng nghe cho cẩn thận. Thầy, là Con Người, sẽ rời khỏi đất này, nhưng thầy sẽ trở lại và các thiên sứ từ thiên đàng sẽ cùng đi với thầy. Lúc đó, thầy sẽ có ánh sánh vinh hiển mà Cha có, và thầy sẽ thưởng cho mọi người tùy theo điều họ đã làm khi họ sống trên đất này. 28 Hãy lắng nghe cho cẩn thận! Một số người trong anh em ở đây hôm nay sẽ nhìn thấy thầy, là đấng từ thiên đàng đến, khi thầy trở lại làm vua. Anh em sẽ nhìn thấy điều này trước khi anh em chết!”