1 Cũng trong ngày đó, Chúa Giê-xu cùng với các môn đồ rời khỏi nhà, là nơi Ngài đang dạy dỗ và đi đến bờ biển Ga-li-lê. Ngài ngồi xuống ở đó, 2 và có một đoàn dân rất đông tập hợp xung quanh để nghe Ngài dạy. Để có một khoảng không gian nho nhỏ, Ngài phải lên một chiếc thuyền và ngồi xuống để dạy dỗ họ. Đám đông đứng trên bờ biển mà lắng nghe Ngài. 3 Ngài đã dạy họ bằng cách sử dụng nhiều câu chuyện ngụ ngôn. Ngài nói: “Xin anh em hãy lắng nghe! Có một người đàn ông nọ ra đồng để gieo hạt. 4 Khi ông đang rãi hạt giống ra, một số hạt giống rơi trên đường đi. Nhưng chim trời bay đến và ăn chúng. 5 Những hạt giống khác nữa thì rơi xuống nơi không có nhiều đất vì nằm trên đá. Những hạt giống đó nảy mầm rất mau, bởi vì ánh mặt trời làm cho lớp đất mỏng đó nhanh ấm lên. 6 Nhưng khi những cây con vừa nhú, thì dưới ánh nắng mặt trời, lớp đất đó trở nên quá nóng và thế là chúng bị chết khô vì rễ không sâu. 7 Một số hạt giống khác rơi xuống đất có cây gai mọc. Cây gai cùng lớn lên với những cây con và chúng chèn ép những cây con. 8 Nhưng những hạt giống khác rơi trên đất tốt thì những cây con lớn lên và sinh ra rất nhiều hạt. Một số cây sinh ra gấp một trăm lần số hạt đã được gieo. Số cây khác sinh ra sáu mươi lần hơn. Số cây khác sinh ra ba mươi lần hơn. 9 Nếu anh em muốn hiểu điều này, thì anh em nên cân nhắc cẩn thận điều tôi vừa mới nói.” 10 Sau đó, các môn đồ đến gần Chúa Giê-xu và hỏi Ngài: “Tại sao thầy lại sử dụng chuyện ngụ ngôn khi nói với đám đông? ” 11 Ngài đáp rằng: “Đức Chúa Trời đang bày tỏ cho anh em những gì Ngài chưa từng bày tỏ trước đó về cách Ngài sẽ tỏ ra Ngài là vua. Nhưng Ngài vẫn chưa bày tỏ điều đó cho những người khác. 12 Những ai suy gẫm về điều thầy nói và hiểu nó, thì Đức Chúa Trời sẽ cho họ hiểu nhiều hơn nữa. Nhưng những ai không suy gẫm cẩn thận về những gì thầy nói thì sẽ quên, thậm chí là quên cả những điều họ đã biết. 13 Đó là lý do tại sao thầy sử dụng chuyện ngụ ngôn khi nói với dân chúng, bởi vì dầu họ thấy việc thầy làm, nhưng họ không hiểu nó có nghĩa là gì, và dầu họ nghe điều thầy nói, nhưng họ thật sự chẳng học biết ý nghĩa của nó là chi. 14 Những gì mà họ làm hoàn toàn làm ứng nghiệm những gì Đức Chúa Trời đã phán bảo tiên tri Ê-sai công bố cách đây rất lâu rằng: Ngươi sẽ nghe điều ta nói, nhưng ngươi sẽ không hiểu được. Ngươi sẽ thấy điều ta làm, nhưng ngươi sẽ không học biết ý nghĩa của nó là gì. 15 Đức Chúa Trời cũng phán với Ê-sai rằng: “Dân này đã trở nên không thể thật sự lắng nghe ta; Chúng đã trở nên không thể thật sự nghe được điều ta nói. Như thể chúng muốn giữ cho mắt mình nhắm lại, như thể chúng thật sự không muốn nhìn thấy bất kỳ thứ gì, như thể chúng thật sự không muốn nghe thấy bất cứ điều gì. Vì chúng như vậy cho nên chúng sẽ không nghĩ rằng mình phải dừng việc phạm tội lại; Vì chúng như vậy cho nên chúng sẽ không nghĩ rằng chúng cần ta cứu rỗi chúng. 16 Nhưng về phần anh em, Đức Chúa Trời vui lòng về anh em bởi vì anh em đã nhìn thấy điều thầy làm và bởi vì anh em hiểu điều thầy nói. 17 Hãy nhớ rằng: nhiều tiên tri và người công bình đã sống cách đây rất lâu ao ước nhìn thấy điều anh em đang thấy thầy làm, nhưng họ đã không nhìn thấy được. Họ ao ước nghe những điều anh em đã nghe thầy nói, nhưng họ đã không nghe được những gì anh em đã nghe.” 18 Bây giờ, anh em hãy lắng nghe thầy giải thích chuyện ngụ ngôn mà thầy đã kể cho anh em. 19 Một số người nghe về cách Đức Chúa Trời bắt đầu cai trị đời sống của con người, nhưng họ không hiểu. Họ giống như một con đường, là nơi một số hạt giống rơi xuống. Sa-tan, tức kẻ dữ, đến và khiến cho những người này quên đi điều họ đã nghe. 20 Một số người lắng nghe sứ điệp của Đức Chúa Trời và lập tức vui mừng tiếp nhận lấy. Họ giống như những chỗ đá sỏi, là nơi một số hạt giống rơi xuống. 21 Nhưng bởi vì nó không ăn sâu vào trong tấm lòng họ, nên họ chỉ tin trong một thời gian ngắn. Họ giống như những cây không có rễ sâu. Khi những người khác xử tệ với họ và khiến họ chịu khổ bởi vì họ tin nơi điều thầy đã nói với họ, thì họ phạm tội bởi việc khước từ không chịu tin nữa. 22 Một số người nghe sứ điệp của Đức Chúa Trời, nhưng họ khao khát được giàu có, vì thế họ chỉ lo lắng về tiền bạc và những gì họ có thể dùng tiền bạc để mua. Kết quả là họ quên mất sứ điệp của Đức Chúa Trời và họ không làm những điều Đức Chúa Trời muốn họ làm. Những người đó giống như loại đất có rễ của cây gai ở trong đó. 23 Nhưng một số người nghe sứ điệp của thầy và hiểu lấy. Một số người trong họ làm nhiều điều đẹp lòng Đức Chúa Trời. Một số khác thậm chí còn làm nhiều điều hơn nữa để làm vui lòng Ngài, và một số người khác nữa làm rất là nhiều điều làm vui lòng Ngài. Họ giống như đất tốt, là nơi một số hạt giống rơi xuống.” 24 Chúa Giê-xu cũng kể cho đoàn dân một chuyện ngụ ngôn khác. Ngài nói: “Khi Đức Chúa Trời bắt đầu tỏ mình là vua, thì việc đó giống như một người chủ đất sai đầy tớ của mình đi gieo hạt lúa mì tốt vào trong ruộng. 25 Trong khi những đầy tớ đó đang ngủ và không canh giữ đồng ruộng, thì kẻ thù của người chủ đất đã đến và rải cỏ dại vào giữa lúa mì. Sau đó, hắn bỏ đi. 26 Sau khi hạt giống nảy mầm và cây non nhú lên, những bông lúa bắt đầu thành hình. Nhưng cỏ dại đồng thời cũng lớn lên. 27 Vì thế, các đầy tớ của chủ đất đến thưa với chủ: ‘Thưa chủ, Ngài đã cho chúng tôi hạt giống tốt và đó là những hạt giống mà chúng tôi đã gieo vào ruộng của chủ. Vậy, những cỏ dại đó từ đâu ra? ’ 28 Người chủ đất đáp với họ rằng: “Là kẻ thù của ta đã làm điều này. ’ Các đầy tớ của chủ thưa rằng: ‘Vậy chủ có muốn chúng tôi nhổ cỏ dại lên không?’ 29 Chủ nói với họ: “Không, đừng làm như thế, bởi vì các ngươi có thể lỡ tay cùng lúc nhổ đi ít lúa mì. 30 Hãy cứ để lúa mì và cỏ dại cùng lớn lên cho đến mùa gặt. Lúc đó, ta sẽ nói với những người gặt lúa rằng: ‘Trước hết, hãy gom cỏ dại lại, bó thành bó để đốt đi. Sau đó, hãy gom lúa mì và cho vào trong kho của ta. ’” 31 Chúa Giê-xu cũng kể câu chuyện ngụ ngôn này: “Khi Đức Chúa Trời bắt đầu tỏ mình là vua, nó giống như những hạt mù tạt lớn lên sau khi một người nọ trồng nó ngoài đồng của mình. 32 Dầu hạt mù tạt là nhỏ nhất trong tất cả các loại hạt mà người ta trồng, nhưng ở đây, tại Y-sơ-ra-ên, chúng trở nên những cây lớn. Khi cây hoàn toàn trưởng thành, chúng lớn hơn các cây khác trong vườn. Chúng trở nên những bụi cây lớn và chúng đủ lớn để chim trời xây tổ trên các nhánh của chúng.” 33 Chúa Giê-xu cũng kể câu chuyện ngụ ngôn này: “Khi Đức Chúa Trời bắt đầu bày tỏ chính Ngài là vua, nó giống như một người phụ nữ nọ đang làm bánh. Người lấy chừng bốn mươi lít bột và trộn với một ít bột nổi, thì bánh nổi lên.” 34 Chúa Giê-xu nói cho đám đông những chuyện ngụ ngôn để dạy họ tất cả những điều này. Khi Ngài nói chuyện với họ, Ngài thường kể những câu chuyện như vậy. 35 Qua việc làm này, Ngài khiến những điều Đức Chúa Trời đã phán với một trong các tiên tri để viết ra cách đây rất lâu trở thành sự thật. “Ta sẽ nói bằng chuyện ngụ ngôn; ta sẽ kể chuyện ngụ ngôn để dạy điều ta đã giữ kín từ khi ta tạo lập thế gian.” 36 Sau khi Chúa Giê-xu cho đám đông ra về, thì Ngài vào trong nhà. Lúc đó, các môn đồ đến gần Ngài thưa rằng: “Xin thầy giải thích cho chúng tôi thí dụ về cỏ dại mọc lên trong ruộng lúa mì. ” 37 Ngài đáp rằng: “ Người gieo giống tốt đại diện cho thầy, là Con Người. 38 Ruộng lúa đại diện cho thế gian này, là nơi người ta sống. Hạt giống lớn lên đại diện cho những người mà Đức Chúa Trời đồng ý cai trị trên họ. Cỏ dại đại diện cho những người làm điều mà ma quỷ, là Sa-tan, bảo họ làm. 39 Kẻ thù, là kẻ gieo hạt cỏ dại, đại diện cho ma quỷ. Thời điểm những người gặt lúa thu hoạch lúa mì đại diện cho thời điểm thế giới này kết thúc. Những người gặt lúa đại diện cho các thiên sứ. 40 Cỏ dại được bó lại và đốt đi. Điều đó đại diện cho những gì sẽ xảy ra khi Đức Chúa Trời xét đoán mọi người, là khi thế giới này kết thúc. Sự thể sẽ như vầy: 41 Thầy, Con Người, sẽ sai thiên sứ của thầy và họ sẽ gom lại từ tất cả những người mà thầy đã bắt đầu cai trị những ai khiến người khác dừng việc tin nơi thầy và những ai phạm tội trong những cách khác nữa. 42 Các thiên sứ sẽ quăng những người đó vào trong lửa của địa ngục. Tại đó, họ sẽ khóc lóc và nghiến răng bởi cớ sự đau đớn khôn cùng mà họ đang chịu đựng. 43 Tuy nhiên, sự công bình của Đức Chúa Trời sẽ soi sáng trên những ai đã sống giống như Ngài muốn họ sống. Nó sẽ chiếu sáng trên họ như mặt trời vậy. Nó sẽ chiếu sáng trên họ bởi vì Đức Chúa Trời, là Cha của họ, sẽ cai trị trên họ. Nếu anh em muốn hiểu điều này, anh em nên suy gẫm cẩn thận về điều thầy vừa nói.” 44 “Khi người ta hiểu rằng Đức Chúa Trời mong muốn cai trị trên họ, thì cũng giống như một người đàn ông nọ tìm thấy một kho báu to lớn mà người khác đã chôn trong một cánh đồng. Khi đào nó lên, ông ta chôn nó trở lại để không ai khác tìm thấy nó. Sau đó, ông đi và bán hết của cải mình có để có tiền mua cánh đồng đó. Sau đó, ông đi và mua cánh đồng đó và thế là ông ta có thể có được kho báu. 45 Cũng vậy, khi Đức Chúa Trời cai trị trên người ta, điều đó cũng giống như một thương gia nọ đã làm, ông tìm kiếm những hạt ngọc trai có chất lượng tốt để mua. 46 Khi tìm thấy một hạt ngọc trai rất quý được bán giá rẻ, thì ông đã bán hết của cải mình có để có đủ tiền mua hạt ngọc trai đó, Sau đó, ông đi và mua nó. 47 Khi Đức Chúa Trời tỏ ra Ngài là vua, điều đó cũng giống như những gì mà những ngư phủ nọ đã làm với số cá mà họ đánh bắt được trong hồ với một cái lưới thật lớn. Họ bắt được đủ mọi loại cá, cả cá có giá trị lẫn vô giá trị. 48 Khi lưới đầy, những ngư phủ đó kéo nó lên bờ. Sau đó, họ ngồi và bắt cá ngon cho vào thùng, nhưng họ quăng đi những con cá không có giá trị. 49 Việc này cũng giống như những gì sẽ xảy ra với một số người khi thế giới này kết thúc. Các thiên sứ sẽ đến nơi mà Đức Chúa Trời đang xét đoán người ta để phân người gian ác ra khỏi người công bình. 50 Họ sẽ quăng những người gian ác vào trong lửa hỏa ngục. Và những kẻ gian ác đó sẽ khóc lóc và nghiến răng mình bởi cớ sự đau đớn cùng cực mà họ đang chịu.” 51 Lúc đó, Chúa Giê-xu hỏi các môn đồ: “Anh em có hiểu hết thảy những chuyện ngụ ngôn mà thầy vừa kể cho anh em không? ” Họ thưa với Ngài: 52 “Có, chúng tôi hiểu. ” Sau đó, Ngài nói: “Bởi vì anh em hiểu tất cả những chuyện ngụ ngôn này, nên anh em sẽ hiểu câu chuyện ngụ ngôn sau đây: Anh em, cùng với tất cả những người khác, sẽ dạy người ta điều anh em nghe thầy nói về cách Đức Chúa Trời mong muốn cai trị trên con người. Anh em sẽ thêm điều đó vào trong những điều anh em đã học biết trước đây. Anh em sẽ giống như một người chủ nhà nọ đem những món đồ cả cũ lẫn mới ra khỏi nhà kho của mình. ” 53 Khi Chúa Giê-xu thuật xong những chuyện ngụ ngôn này, Ngài đem các môn đồ rời khỏi vùng đó. 54 Sau đó, họ đi đến thành Na-xa-rét, là quê nhà của Chúa Giê-xu. Vào ngày Sa-bát, Ngài bắt đầu dạy dỗ người dân trong nhà hội. Kết quả là những người ở đó đều kinh ngạc. Nhưng một số người lại nói: “Người này chỉ là một người bình thường giống như chúng ta! Vì thế, làm thế nào ông ta biết và hiểu nhiều điều như thế được? Làm thế nào ông ta có thể làm được những phép lạ to lớn như thế? 55 Ông ta chỉ là con của một người thợ mộc, không phải sao? Mẹ ông ta là Ma-ri, còn các em trai của ông ta là Gia-cơ, Giô-sép, Si-môn và Giu-đa! 56 Và các chị em của ông ta cũng sống ở đây trong thành của chúng ta. Vậy làm thế nào ông ta có thể làm tất cả những phép lạ này?” 57 Dân chúng ở đó không chịu nhìn nhận rằng Chúa Giê-xu là Chúa Cứu Thế. Vì thế, Chúa Giê-xu nói với họ rằng: “Ở tất cả những nơi khác chúng tôi đến, người ta tôn kính tôi và các tiên tri khác, nhưng trong chính quê nhà của mình, chúng tôi không được tôn trọng và thậm chí gia đình của chúng tôi cũng không tôn trọng chúng tôi! ” 58 Chúa Giê-xu không làm nhiều phép lạ ở đó bởi vì người ta không tin rằng Ngài là Chúa Cứu Thế.