14

1 Trong thời gian đó, vua Hê-rốt An-ti-pa đã nghe những báo cáo về việc Chúa Giê-xu làm các phép lạ. 2 Vua nói với những đầy tớ của mình rằng: “Đó chắc chắn phải là Giăng Báp-tít. Người chắc chắn đã sống lại từ cõi chết và đó là lý do tại sao người có quyền phép để làm những phép lạ này.” 3-4 Đây là điều đã xảy ra khiến cho Hê-rốt nghĩ như vậy. Hê-rốt đã cưới Hê-rô-đia, vợ của em trai mình, là Phi-líp trong khi Phi-líp vẫn còn sống. Vì thế, Giăng không ngừng nói với vua: “Điều vua đã làm là đi ngược lại với luật pháp của Đức Chúa Trời! ” Sau đó, để làm vui lòng Hê-rô-đia, Hê-rốt đã truyền cho binh lính bắt giữ Giăng. Họ xiềng Giăng lại và bỏ tù ông. 5 Hê-rốt muốn ra lệnh cho người của mình xử tử Giăng, nhưng vua sợ công chúng, bởi vì họ tin rằng Giăng là một tiên tri phát ngôn cho Đức Chúa Trời. 6 Một ngày nọ, Hê-rốt mở tiệc để mừng sinh nhật của mình, và con gái của Hê-rô-đia đã nhảy múa cho quan khách của vua xem. Cô gái nhảy múa làm vua Hê-rốt hết sức vừa lòng, 7 thế là vua hứa sẽ ban cho cô bất kỳ điều gì cô muốn và vua đã xin Đức Chúa Trời làm chứng rằng vua đã lập lời hứa này. 8 Vì thế, con gái Hê-rô-đia đã đi hỏi mẹ mình nên xin điều gì. Mẹ cô bảo hãy xin cái đầu của Giăng Báp-tít. Sau đó, con gái Hê-rô-đia trở vào thưa với vua Hê-rốt: “Thần muốn vua cho cắt đầu của Giăng Báp tít, đặt nó vào một cái dĩa và đem đến đây để chứng minh rằng ông ấy thật sự đã chết! ” 9 Bấy giờ vua rất ân hận vì đã hứa cho con gái của Hê-rô-đia bất cứ điều gì cô ta muốn. Nhưng bởi vì vua đã nhờ Đức Chúa Trời lắng nghe vua đưa ra lời hứa ấy, và vì tất cả các quan khách đã nghe thấy vua làm như thế, nên vua thấy mình phải làm theo điều mình đã nói. Thế là vua truyền cho các đầy tớ làm điều mà cô gái đó muốn. 10 Vua truyền quân lính vào ngục và chặt đầu Giăng. 11 Họ đã làm như thế, rồi đặt đầu của Giăng trên một cái dĩa và đem nó đến cho cô gái. Cô ta bèn đem nó đến cho mẹ của mình. 12 Sau đó, các môn đồ của Giăng đã đến nhà ngục, đem xác của Giăng về chôn cất. Rồi họ đi thuật cho Chúa Giê-xu nghe điều đã xảy ra. 13 Sau khi Chúa Giê-xu nghe tin đó, Ngài chỉ đem các môn đồ theo Ngài và dùng thuyền đi ra biển Ga-li-lê để đến một nơi không có người sinh sống. Sau khi những đoàn dân đông hay được chỗ họ đi đến, thì họ cũng rời thành của mình mà đi theo bằng cách đi dọc theo bờ biển. 14 Khi Chúa Giê-xu cặp vào bờ biển, Ngài nhìn thấy một đoàn dân rất đông đang chờ đợi Ngài. Ngài cảm thấy thương xót họ và Ngài chữa lành cho những người bị bệnh trong số họ. 15 Khi trời gần tối, các môn đồ đến thưa với Chúa Giê-xu và nói rằng: “Đây là nơi không có người sinh sống và giờ đã rất muộn, thầy hãy bảo những đoàn dân đông đó đi để họ có thể mua thức ăn trong những thành lân cận.” 16 Nhưng Chúa Giê-xu nói với các môn đồ rằng: “Họ không cần phải đi để mua đồ ăn. Thay vào đó, chính anh em hãy đem cho họ chút gì đó để ăn! ” 17 Các môn đồ thưa rằng: “Nhưng chúng tôi chỉ có ở đây năm ổ bánh và hai con cá đã nấu chín! ” 18 Chúa Giê-xu bảo: “Hãy đem chúng đến cho thầy.” 19 Chúa Giê-xu bảo đám đông đã tập hợp ở đó ngồi xuống bãi cỏ. Sau đó, Ngài cầm năm ổ bánh và hai con cá lên. Ngài ngước nhìn lên trời, tạ ơn Đức Chúa Trời về thức ăn đó và bẻ chúng ra thành những mẩu nhỏ. Sau đó, Ngài đưa chúng cho các môn đồ để họ phân phát cho đám đông. 20 Hết thảy mọi người đều ăn cho đến khi họ không còn đói nữa. Sau đó, một số người thu lượm những mẩu bánh còn lại và chất đầy mười hai giỏ. 21 Lúc đó, có khoảng năm ngàn người đàn ông đã ăn, không tính phụ nữ và trẻ em! 22 Ngay sau khi khi việc đó xảy ra, Chúa Giê-xu bảo các môn đồ hãy lên thuyền và đi trước Ngài để qua bờ bên kia Biển Ga-li-lê. Cùng lúc đó, Ngài bảo đám đông về nhà. 23 Sau khi đám đông đi khỏi, Ngài đi lên đồi để cầu nguyện một mình. Khi tối đến, Ngài vẫn còn ở đó một mình. 24 Vào lúc này, các môn đồ đang ở cách xa bờ biển. Gió rất mạnh thổi ngược hướng các môn đồ đang chèo; gió lớn tạo nên những con sóng rất lớn đến nỗi làm con thuyền chòng chành trong nước. 25 Lúc đó, Chúa Giê-xu đi từ trên đồi xuống biển. Trong khoảng ba giờ và sáu giờ sáng, Ngài bước đi trên mặt nước hướng đến chỗ con thuyền. 26 Khi các môn đồ nhìn thấy Ngài đang bước đi trên mặt nước, họ nghĩ chắc hẳn đó là một con ma. Họ kinh khiếp và họ la lớn trong sợ hãi. 27 Lập tức, Chúa Giê-xu nói với họ: “Hãy yên tâm! Là thầy đây. Anh em đừng sợ hãi!” 28 Phi-e-rơ thưa với Ngài: “Chúa ơi, nếu thật là Chúa thì xin hãy ra lệnh cho tôi bước đi trên mặt nước để đến với Chúa! ” 29 Chúa Giê-xu bèn nói: “Hãy đến đây! ” Thế là Phi-e-rơ ra khỏi thuyền. Ông bước đi trên mặt nước mà đến với Chúa Giê-xu. 30 Nhưng khi Phi-e-rơ chú ý đến cơn gió mạnh, thì ông trở nên sợ hãi. Ông bắt đầu chìm xuống nước và la lớn rằng: “Chúa ơi, xin giải cứu tôi!” 31 Ngay lập tức, Chúa Giê-xu giơ tay ra nắm lấy Phi-e-rơ. Ngài nói với ông rằng: “Anh chỉ tin rất ít vào năng quyền của thầy! Tại sao anh lại nghi ngờ việc thầy có thể giữ cho anh không bị chìm? ” 32 Sau đó, Chúa Giê-xu và Phi-e-rơ vào trong thuyền. Gió lập tức ngừng thổi. 33 Hết thảy các môn đồ đang ở trong thuyền đều quỳ xuống trước Chúa Giê-xu và thưa rằng: “Ngài thật là Con Đức Chúa Trời!” 34 Khi họ đã đi thuyền xa hơn vòng quanh biển hồ, thì họ đến bờ biển tại làng Ghê-nê-xa-rết. 35 Những người trong khu vực đó nhận ra Chúa Giê-xu, vì thế họ cho người đi thông báo cho những người sống trong cả vùng đó rằng Chúa Giê-xu đã đến. Thế là người ta đem đến cho Ngài những người đang bị bệnh. 36 Những người bệnh không ngừng nài xin Ngài cho phép họ chạm vào Ngài, thậm chí là chạm vào vạt áo của Ngài để họ được lành bệnh. Tất cả những ai chạm đến Ngài hoặc áo Ngài đều được lành bệnh.