1 Trong một ngày Sa-bát nọ, khi Chúa Giê-xu và các môn đồ đang đi ngang qua một số cánh đồng lúa. Vì các môn đồ đói, nên họ bắt đầu bứt những bông lúa rồi ăn, là điều mà luật của Môi-se cho phép. 2 Một số người Pha-ri-si nhìn thấy các môn đồ làm điều đó, vì thế, họ đã nói với Chúa Giê-xu rằng: “Coi kìa! Các môn đồ của thầy đang làm việc trong ngày nghỉ của chúng ta. Luật pháp không cho phép điều đó!” 3 Nhưng Chúa Giê-xu đáp: “Kinh Thánh có chép về những gì tổ tiên chúng ta, là Vua Đa-vít đã làm khi vua và những tùy tùng của vua bị đói. Các ông đã đọc về điều đó rồi, nhưng các ông lại không suy nghĩ về ý nghĩa của việc làm đó! 4 Đa-vít đã vào trong Lều Thánh, là nơi họ thờ phượng Đức Chúa Trời và xin một ít thức ăn. Thầy tế lễ thượng phẩm đã cho ông bánh được bày lên trước mặt Đức Chúa Trời. Nhưng theo luật của Môi-se, chỉ những thầy tế lễ mới được phép ăn bánh đó, vậy mà Đa-vít và những tùy tùng của vua đã ăn nó. Và Đức Chúa Trời không coi việc họ làm là sai trái! 5 Cũng vậy, chắc chắn rằng các ông đã đọc thấy những gì Môi-se viết, khi ông bảo rằng dầu các thầy tế lễ làm việc trong đền thờ vào ngày Sa-bát, là không vâng theo luật về ngày nghỉ của người Do Thái, nhưng họ không phạm tội. 6 Để tôi nói cho các ông biết điều này có nghĩa là gì: Tôi đến với các ông, và tôi còn quan trọng hơn cả đền thờ, vì thế, các ông nên vâng theo điều tôi dạy, vì nó quan trọng hơn những gì mà tổ tiên chúng ta đã dạy về ngày Sa-bát. 7 Các ông nên suy gẫm về những lời này của Đức Chúa Trời trong Kinh Thánh: ‘Ta muốn các con hành xử cách thương xót với người khác, chớ không chỉ dâng của lễ mà thôi. ’ Nếu các ông hiểu điều đó có nghĩa là gì, thì các ông sẽ không kết án những môn đồ của tôi, là những người đã không làm gì sai trật. 8 Tôi là Con Người và tôi có thẩm quyền để nói với người ta những điều họ có thể làm trong ngày Sa-bát.” 9 Ngày hôm đó, sau khi Chúa Giê-xu rời khỏi, Ngài đi vào một nhà hội. 10 Tại đó, Ngài nhìn thấy một người có bàn tay bị teo. Người Pha-ri-si cứ muốn tranh cãi với Chúa Giê-xu về ngày Sa-bát, vì thế, một người trong số họ đã hỏi Ngài rằng: “Đức Chúa Trời có cho phép chúng ta chữa bệnh trong ngày nghỉ hay không? ” Họ đang hy vọng rằng Chúa Giê-xu sẽ phạm tội bởi việc nói một điều gì đó sai trật. 11 Ngài đáp lời họ rằng: “Giả sử một người trong anh em chỉ có một con chiên và nó bị rơi xuống một cái hố sâu vào ngày Sa-bát. Có phải anh em chỉ đơn thuần bỏ mặc nó ở đó không? Chắc chắn là không! Anh em sẽ nắm lấy nó và lập tức đem nó lên khỏi đó, và việc làm đó được chấp nhận trong ngày nghỉ! 12 Nhưng con người còn quý giá hơn một con chiên nhiều. Vì thế, khi chúng ta làm lành qua việc chữa bệnh cho người khác trong bất kỳ ngày nào, thậm chí là trong ngày nghỉ, thì chắc chắn đó là việc làm đúng!” 13 Rồi Ngài nói với người đàn ông đó rằng: “Hãy giơ bàn tay của anh ra! ” Người đó chìa bàn tay bị teo của mình ra và nó được lành lặn giống như bàn tay còn lại! 14 Sau đó, người Pha-ri-si rời khỏi nhà hội. Họ bắt đầu bàn luận với nhau làm thế nào để có thể giết Chúa Giê-xu. 15 Bởi vì Chúa Giê-xu biết người Pha-ri-si đang âm mưu giết Ngài, nên Ngài dẫn các môn đồ đi khỏi chỗ đó. Những đoàn dân đông, bao gồm nhiều người bệnh, đã đi theo Ngài và Ngài chữa lành cho họ. 16 Nhưng Ngài nghiêm khắc bảo họ rằng họ đừng nên nói với người khác về Ngài. 17 Bởi hành động cách khiêm nhường như vậy, Ngài đã làm ứng nghiệm những gì tiên tri Ê-sai đã viết cách đây rất lâu. Ông viết rằng: 18 “Đây là tôi tớ ta, người mà ta chọn lựa, người mà ta yêu quý và đẹp lòng ta. Ta sẽ đặt Thần ta trên người, và người sẽ đem sự công bình và cứu rỗi đến cho những người không phải dân Do Thái.” 19 Người sẽ không tranh cãi với người ta, cũng sẽ không la lối. Người sẽ không la lớn ngoài đường phố. 20 Người sẽ hiền hòa với kẻ yếu đuối; Nếu một ai đó đang thoi thóp, thì người sẽ không giết hắn. Và người sẽ xét đoán người ta với sự công bình và tuyên bố rằng họ không phạm tội. 21 Vì thế, những người không phải dân Do Thái sẽ tin cậy nơi người.” 22 Một ngày nọ, một số người đem đến cho Chúa Giê-xu một người đàn ông bị mù và không thể nói được vì ông bị quỷ ám. Chúa Giê-xu đuổi quỷ đó ra và chữa lành cho ông. Lúc đó, ông ta bắt đầu nói và có thể nhìn thấy. 23 Tất cả những đám đông nhìn thấy điều đó đều lấy làm lạ. Họ bắt đầu hỏi nhau: “Có lẽ nào người này là Chúa Cứu Thế, con cháu của Vua Đa-vít, người mà chúng ta đang chờ đợi?” 24 Bởi vì người Pha-ri-si nghe về phép lạ này, nên họ nói: “Chẳng phải là Đức Chúa Trời, nhưng là Bê-ên-xê-bun, là người cai trị các quỷ, đã cho phép người này đuổi quỷ ra khỏi người ta! ” 25 Nhưng Chúa Giê-xu biết những điều người Pha-ri-si đang nghĩ. Vì thế, Ngài nói với họ: “Nếu dân trong một đất nước đánh nhau, thì họ sẽ hủy diệt đất nước mình. Nếu dân sống trong cùng một thành hoặc người trong cùng một nhà đánh nhau, thì chắc chắn họ sẽ không còn là một dân hay là một gia đình nữa. 26 Cũng vậy, nếu Sa-tan đuổi quỷ sứ của nó đi, thì nó đang tự đánh nhau với chính mình. Nó sẽ không thể tiếp tục cai trị trên các tôi tớ của nó! 27 Hơn nữa, nếu thật Sa-tan cho phép tôi đuổi quỷ ra, thì môn đồ của các ông, là những người đuổi quỷ ra, cũng làm điều đó bởi uy quyền của Sa-tan, đúng vậy không? Không phải như vậy! Vì thế, họ sẽ cho các ông thấy rằng các ông đang suy nghĩ điều vô lý. 28 Nhưng bởi vì chính Thánh Linh Đức Chúa Trời cho phép tôi đuổi quỷ, để chứng minh rằng Đức Chúa Trời đang bắt đầu bày tỏ chính Ngài là vua. 29 Tôi sẽ cho các ông biết tại sao tôi có thể đuổi quỷ. Một người không thể vào trong nhà của một kẻ mạnh mẽ như Sa-tan để đem của cải của hắn ra ngoài, nếu như trước hết không trói kẻ mạnh đó lại. Nhưng nếu người trói được hắn lại, thì sau đó người sẽ có thể lấy đi tài sản của hắn. 30 Không ai có thể đứng ở vị trí trung lập. Những ai không nhận biết rằng Đức Thánh Linh cho phép tôi trục xuất ma quỷ là đang chống lại tôi, và những ai không đem người khác về để trở nên môn đồ của tôi là đang khiến cho những người này lánh xa khỏi tôi. 31 Các ông đang nói rằng đây không phải là bởi Đức Thánh Linh, là Đấng đang cho phép tôi trục xuất ma quỷ. Vì thế, tôi nói điều này cho các ông biết: Nếu ai đã xúc phạm và sỉ nhục người khác bằng bất cứ cách nào, sau đó hối hận và cầu xin Đức Chúa Trời tha thứ cho mình, thì Ngài sẽ tha thứ cho họ. Nhưng Ngài sẽ không tha thứ cho những ai sỉ nhục Đức Thánh Linh. 32 Đức Chúa Trời sẵn sàng tha thứ cho những ai chỉ trích tôi, là Con Người. Nhưng tôi cảnh báo cho các ông rằng Ngài sẽ không tha thứ cho những ai nói những điều gian ác về việc Đức Thánh Linh làm. Đức Chúa Trời sẽ không tha thứ cho họ trong đời này lẫn đời sau.” 33 “Khi anh em nhìn thấy trái từ một cái cây, anh em sẽ phán đoán xem liệu trái đó là tốt hay xấu. Nếu nó là tốt, thì anh em biết rằng cây của nó cũng tốt. Nếu tôi đang làm điều tốt, thì các ông có thể biết liệu tôi có tốt hay không. 34 Các ông giống như con cái của loài rắn độc vậy! Các ông không thể nói bất cứ điều gì tốt lành bởi vì các ông là gian ác. Những gì một người nói ra sẽ cho thấy những gì đang ở bên trong người đó. 35 Người lành nói điều lành. Đó là bởi vì họ đã chất chứa tất cả những điều lành ở một nơi an toàn và có thể đem chúng ra bất cứ lúc nào. Nhưng người ác thì nói điều ác. Đó là vì họ đã chất chứa tất cả những điều ác đó để có thể đem chúng ra khỏi chỗ mà họ đang tích trữ bất kỳ lúc nào. 36 Tôi nói cho anh em biết rằng trong ngày Đức Chúa Trời xét đoán, Ngài sẽ khiến mọi người phải nhớ lại mọi lời gây tổn hại mà họ đã nói và Ngài sẽ xét đoán họ bởi những gì họ đã nói. 37 Đức Chúa Trời hoặc sẽ tuyên bố rằng anh em là công bình dựa trên những lời anh em đã nói, hoặc là Ngài sẽ kết án anh em dựa trên những gì anh em đã nói.” 38 Lúc đó, một số người Pha-ri-si và thầy dạy luật Do Thái đáp lời Chúa Giê-xu rằng: “Thưa thầy, chúng tôi muốn nhìn thấy thầy thi hành một phép lạ để thuyết phục chúng tôi tin rằng Đức Chúa Trời đã sai phái thầy. ” 39 Chúa Giê-xu đáp lời họ: “ Các ông đã nhìn thấy tôi thi hành nhiều phép lạ rồi, nhưng các ông là gian ác và các ông không trung tín thờ phượng Đức Chúa Trời! Các ông muốn tôi chứng minh rằng Đức Chúa Trời đã sai phái tôi, nhưng Đức Chúa Trời sẽ chỉ cho các ông một phép lạ duy nhất. Nó sẽ giống như những gì đã xảy ra với tiên tri Giô-na. 40 Giô-na đã ở trong bụng của một con cá khổng lồ ba ngày ba đêm trước khi Đức Chúa Trời đem ông ra ngoài. Tương tự như vậy, suốt ba ngày đêm, tôi, là Con Người, sẽ ở sâu dưới đất, rồi sau đó, Đức Chúa Trời sẽ khiến tôi sống lại. 41 Khi Đức Chúa Trời xét đoán mọi người, người dân sống trong thành Ni-ni-ve sẽ đứng trước mặt Ngài bên cạnh các ông. Thế nhưng họ đã ngừng phạm tội khi Giô-na cảnh báo họ. Còn bây giờ, tôi đã đến với các ông và tôi còn quan trọng hơn Giô-na rất nhiều, nhưng các ông đã không dừng việc phạm tội lại. Vì thế, Đức Chúa Trời sẽ xét đoán các ông. 42 Nữ hoàng Sê-ba, ở phía nam Y-sơ-ra-ên, là người đã sống cách đây rất lâu, đã đến từ một vùng đất xa xôi để nghe Vua Sa-lô-môn dạy dỗ nhiều điều khôn ngoan. Giờ đây, tôi đã đến với các ông và tôi còn quan trọng hơn vua Sa-lô-môn rất nhiều, nhưng các ông vẫn không dừng việc phạm tội lại. Vì thế, khi Đức Chúa Trời xét đoán mọi người, nữ hoàng Sê-ba sẽ đứng trước mặt Ngài, bên cạnh các ông, và bà sẽ kết án các ông.” 43 “Đôi lúc, khi một ác linh ra khỏi một người, thì nó sẽ đi thơ thẩn trong những khu vực hoang vắng, tìm kiếm ai đó để nó có thể nghỉ ngơi bên trong họ. Nếu nó không tìm thấy ai, 44 nó sẽ tự nhủ: ‘Mình sẽ quay trở lại người mà mình từng sống trong đó. ’ Vì thế, nó trở về và thấy rằng Thánh Linh của Đức Chúa Trời không kiểm soát đời sống của người đó. Đời sống của người đó giống như một căn nhà đã được quét dọn sạch sẽ và mọi thứ đều ngăn nắp; nhưng lại không có người ở. 45 Lúc đó, ác linh này sẽ đi và đem về bảy linh khác thậm chí còn gian ác hơn và tất cả bọn chúng sẽ bước vào trong người đó mà sống ở đó. Như vậy, dầu tình trạng của người đó trước đây là tồi tệ, nhưng giờ nó lại trở nên tồi tệ hơn rất nhiều. Đó là điều mà những người gian ác các ông đã nghe tôi dạy dỗ sẽ phải kinh nghiệm lấy.” 46 Trong khi Chúa Giê-xu còn đang nói chuyện với đám đông, thì mẹ và các em trai của Ngài đến. Họ đứng bên ngoài ngôi nhà và muốn nói chuyện với Ngài. 47 Có người nói với Ngài rằng: “Mẹ và các em trai thầy đang đứng bên ngoài và họ muốn nói chuyện với thầy.” 48 Lúc đó, Chúa Giê-xu nói với người đó rằng: “Tôi sẽ nói cho anh biết ai thật sự là mẹ và là anh em tôi. ” 49 Sau đó, Ngài chỉ tay về phía các môn đồ và nói: “Nầy là những người mà tôi yêu quý cũng giống như tôi yêu quý mẹ mình và các em mình vậy. 50 Những người làm điều Đức Chúa Trời, Cha của tôi ở trên thiên đàng muốn, là những người tôi yêu quý cũng như anh em tôi, chị em tôi, hay là mẹ của tôi vậy.”