1 Sau khi Chúa Giê-xu đã dạy dỗ mười hai môn đồ về những gì họ nên làm, thì Ngài sai phái họ đến những thành khác nhau trong Y-sơ-ra-ên. Rồi Ngài đi đến giảng dạy trong những thành khác thuộc khu vực đó của Y-sơ-ra-ên. 2 Khi Giăng Báp-tít đang ở trong tù, thì ông nghe thấy những việc Chúa Cứu Thế đang làm. Thế nên, Ông sai một số môn đồ của mình đến với Ngài 3 để hỏi Ngài rằng: “Có phải Ngài là Chúa Cứu Thế mà các đấng tiên tri đã nói rằng sẽ đến, hay là còn ai khác sẽ đến mà chúng tôi nên chờ đợi?” 4 Chúa Giê-xu đáp lời các môn đồ của Giăng rằng: “Hãy về và thuật lại cho Giăng những gì anh em đã nghe tôi nói với dân chúng và những điều anh em thấy tôi đang làm. 5 Tôi đang làm cho người mù nhìn thấy và người què bước đi. Tôi đang chữa lành cho những người bị phong cùi. Tôi đang làm cho người điếc nghe được và người chết sống lại. Tôi đang nói với người nghèo về tin lành của Đức Chúa Trời. 6 Cũng hãy nói với Giăng rằng Đức Chúa Trời vui lòng với những ai không ngừng tin nơi tôi chỉ bởi vì họ không thích điều tôi đang làm.” 7 Khi các môn đồ của Giăng đã đi khỏi, Chúa Giê-xu bắt đầu nói với dân chúng về Giăng. Ngài nói với họ rằng: “Khi anh em ra ngoài hoang mạc để nhìn thấy Giăng, thì anh em trông chờ điều gì? Anh em không ra đó chỉ để nhìn thấy những cây cỏ cao đang bị cuốn đi trong gió, đúng không? 8 Vậy, anh em trông chờ nhìn thấy một người như thế nào? Chắc chắn không phải là một người mặc quần áo đắt tiền. Không đâu! Anh em biết rất rõ là người mặc quần áo như thế thì ở trong các cung điện của vua chúa, chớ không phải ở trong hoang mạc. 9 Vậy thì, anh em thật sự trông đợi sẽ nhìn thấy một người như thế nào? Có phải một tiên tri không? Đúng vậy! Nhưng tôi nói cho anh em điều này: Giăng không chỉ là một tiên tri bình thường. 10 Ông là người mà Đức Chúa Trời đã nói đến khi có người viết trong Kinh Thánh rằng: “Hãy lắng tai nghe! Ta sẽ sai sứ giả của ta đi trước con để chuẩn bị dân này cho việc con đến.” 11 Hãy lưu ý rằng: Trong tất cả những người từng sống trên đời, Đức Chúa Trời không coi bất kỳ ai trong số họ lớn hơn Giăng Báp-tít. Nhưng đồng thời, Đức Chúa Trời coi tất cả những người mà Ngài bằng lòng cai trị trên họ là lớn hơn Giăng, ngay cả khi họ là những người nhỏ nhất mà Ngài cai trị. 12 Từ thời điểm Giăng Báp-tít rao giảng cho đến nay, một số người đã cố gắng nài ép Đức Chúa Trời cai trị như điều họ muốn và họ ra sức ép Ngài cai trị để cho họ có thể hưởng lợi từ đó. 13 Mọi điều mà tôi đang nói về Giăng chỉ là những gì anh em có thể đọc từ những gì mà các tiên tri đã viết và những gì luật pháp đã nói cho đến thời của Giăng Báp-tít. 14 Không chỉ có thế, nhưng nếu anh em sẵn sàng cố gắng để hiểu điều này, thì tôi sẽ bảo cho anh em rằng thật ra Giăng chính là Ê-li thứ hai, là tiên tri sẽ đến trong tương lai. 15 Nếu anh em muốn hiểu điều này, anh em phải suy nghĩ cẩn thận về những gì tôi vừa mới nói. 16 Nhưng anh em và những người khác đang sống trong hiện tại, anh em giống như những đứa trẻ đang chơi đùa ngoài chợ. Một số đứa trẻ nói với bạn bè của mình rằng: 17 ‘Chúng tớ thổi sáo cho các cậu, mà các cậu không chịu nhảy múa! Sau đó, chúng tớ hát những bài hát đưa tang cho các cậu, nhưng các cậu không chịu khóc!’ 18 Tôi nói điều này bởi vì anh em không thỏa lòng cả với Giăng lẫn với tôi! Khi Giăng đến và giảng cho anh em, người không ăn đồ ăn ngon và không uống rượu như đa phần người ta vẫn làm. Nhưng anh em khước từ người, và nói rằng: ‘Ma quỷ đang điều khiển hắn! ’ 19 Còn tôi, là Con Người, không giống như Giăng. Tôi ăn cùng thức ăn và uống cùng thứ rượu như những người khác. Nhưng anh em cũng khước từ tôi và bảo rằng: ‘Coi kìa! Người này ăn nhiều đồ ăn và uống nhiều rượu quá, và hắn còn làm bạn với bọn thu thuế và những tội nhân khác! ” Nhưng người thật sự khôn ngoan sẽ bày tỏ điều đó ra bởi những công việc lành mình làm.” 20 Những người sống ở các thành trong vùng, là nơi Chúa Giê-xu ở, nhìn thấy Ngài thi hành nhiều phép lạ. Nhưng họ không từ bỏ hành vi tội lỗi của mình. Vì thế, Chúa Giê-xu bắt đầu khiển trách họ bằng cách nói với họ rằng: 21 “Anh em, là người dân sống tại thành Cô-ra-xin và thành Bết-sai-đa, anh em sẽ phải chịu khổ kinh khiếp là dường nào! Tôi đã làm những phép lạ lớn lao trong thành của anh em, nhưng anh em không ngừng phạm tội. Nếu tôi làm những việc này trong thành Ty-rơ và Si-đôn xưa kia, thì những người gian ác ở đó chắc chắn đã ngừng phạm tội rồi; họ sẽ mặc quần áo bằng vải bố và ngồi trong tro bếp lạnh lẽo, họ chắc chắn đã rất đỗi hối hận. 22 Để tôi nói với anh em điều này: Đức Chúa Trời sẽ hình phạt dân gian ác, là dân đã sống trong thành Ty-rơ và Si-đôn, nhưng trong ngày cuối cùng, khi Ngài xét đoán tất cả các dân, Ngài sẽ hình phạt anh em thậm chí còn nặng nề hơn. 23 Tôi cũng có đôi điều muốn nói với anh em, là người sống trong thành Ca-bê-na-um. Có phải anh em cho rằng người khác sẽ khen ngợi anh em nhiều đến nỗi anh em sẽ đi thẳng lên thiên đàng không? Điều đó sẽ không xảy ra đâu! Trái lại, anh em sẽ đi xuống nơi mà Đức Chúa Trời sẽ hình phạt người ta sau khi họ chết! Nếu tôi đã làm những phép lạ y như vậy tại Sô-đôm xưa kia, thì dân gian ác đó chắc chắn đã ngừng phạm tội và thành của họ chắn sẽ còn lại thậm chí cho đến ngày nay. Nhưng anh em lại không ngừng phạm tội. 24 Để tôi nói cho anh em điều này: Đức Chúa Trời sẽ hình phạt dân gian ác sống tại Sô-đôm, nhưng trong ngày cuối cùng, khi Ngài xét đoán hết thảy người ta, thì Ngài sẽ hình phạt anh em thậm chí còn nặng nề hơn.” 25 Lúc đó, Chúa Giê-xu cầu nguyện rằng: “Cha ơi, Ngài cai trị muôn vật trên thiên đàng và ở dưới đất. Con cảm tạ Cha vì Ngài đã ngăn trở những kẻ cho rằng họ là khôn ngoan và có học thức, khiến họ chẳng hiểu biết những điều này. Thay vào đó, Ngài đã bày tỏ chúng cho những người tiếp nhận lẽ thật của Ngài như những con trẻ tin nơi những gì người lớn nói với chúng. 26 Phải, thưa Cha, Ngài đã làm điều đó bởi vì Ngài thấy điều đó là tốt. ” 27 Sau đó, Chúa Giê-xu nói với dân chúng rằng: “Đức Chúa Trời, là Cha của tôi, đã bày tỏ cho tôi mọi điều mà tôi cần biết để làm công việc của tôi. Chỉ có Cha tôi mới biết tôi thật sự là ai. Hơn nữa, chỉ có tôi và những người mà tôi muốn bày tỏ Cha cho mới thật sự biết Ngài. 28 Hết thảy những ai hết sức mệt mỏi vì cố gắng vâng theo mọi luật lệ mà những lãnh đạo tôn giáo bảo anh em nên giữ, hãy đến cùng tôi. Tôi sẽ cho anh em được nghỉ ngơi khỏi hết thảy mọi điều đó. 29 Hãy đầu phục tôi, giống như một con bò mang lấy ách của nó và học những gì tôi đã dạy dỗ anh em. Tôi hiền hòa và khiêm nhường, nên anh em sẽ thật sự được nghỉ ngơi. 30 Vì gánh nặng mà tôi sẽ cho anh em là nhẹ nhàng, nên anh em sẽ dễ dàng mang lấy nó.”