1 Sáng sớm hôm sau, tất cả các thầy tế lễ cả và các lãnh đạo Do Thái quyết định làm thế nào để thuyết phục người La-mã tử hình Chúa Giê-xu. 2 Lúc đó, họ trói tay Ngài lại và dẫn Ngài đến chỗ Phi-lát, là quan tổng đốc La-mã. 3 Lúc đó, Giu-đa, là người đã phản Chúa Giê-xu nhận ra rằng họ đã quyết định cho Chúa Giê-xu phải chết. Vì thế, hắn vô cùng hối hận về những gì mình đã làm. Hắn đem ba mươi đồng bạc trả lại chỗ các thầy tế lễ cả và các trưởng lão. 4 Hắn nói: “Tôi đã phạm tội. Tôi đã phản bội một người vô tội. ” Họ trả lời hắn: “Điều đó chẳng có ý nghĩa gì với chúng ta hết! Đó là việc của ngươi! ” 5 Thế là Giu-đa đem tiền đó quăng vào sân đền thờ. Sau đó, hắn bỏ đi và treo cổ tự tử. 6 Sau đó, các thầy tế lễ cả tìm thấy những đồng bạc đó. Họ nhặt nó lên và nói: “Đây là món tiền mà chúng ta đã trả cho một người để hắn phải chết và luật pháp của chúng ta không cho phép chúng ta đem tiền như vậy vào kho của đền thờ. ” 7 Thế là họ quyết định sử dụng số tiền đó để mua một cánh đồng được gọi là Cánh Đồng Thợ Gốm. Họ dùng cánh đồng đó làm nơi chôn cất những khách lạ chết tại Giê-ru-sa-lem. 8 Đó là lý do tại sao chỗ đó ngày nay vẫn được gọi là “Cánh đồng huyết.” 9 Bởi việc mua cánh đồng đó, họ đã làm cho những lời mà tiên tri Giê-rê-mi đã nói từ xưa trở thành hiện thực: “Họ lấy ba mươi đồng bạc – đó là những gì các lãnh đạo Y-sơ-ra-ên quyết định giá trị của Ngài – 10 và với số tiền đó, họ đã mua cánh đồng của người thợ gốm. Họ đã làm như Chúa đã truyền cho ta.” 11 Sau đó, Chúa Giê-xu đứng trước mặt quan tổng đốc. Quan tổng đốc hỏi Ngài: “Ngươi nói mình là vua của dân Giu-đa phải không? ” Chúa Giê-xu đáp rằng: “Phải, thật như ông vừa mới nói. ” 12 Nhưng khi các thầy tế lễ cả và các trưởng lão kết án Ngài vì làm nhiều điều sai trái khác thì Ngài không đáp lời. 13 Thế là Phi-lát nói với Ngài: “Ngươi có nghe rất nhiều điều mà họ đang kết án ngươi, ngươi sẽ không trả lời sao? ” 14 Nhưng Chúa Giê-xu không nói bất cứ điều gì. Ngài đã không đáp lời bất kỳ điều gì mà họ đang cáo buộc Ngài. Kết quả là quan tổng đốc rất đỗi ngạc nhiên. 15 Lúc đó, theo thông lệ của quan tổng đốc, hàng năm, trong dịp Lễ Vượt Qua, một tù nhân sẽ được tha. Ông tha bất kỳ tù nhân nào mà dân chúng muốn. 16 Lúc đó, tại Giê-ru-sa-lem có một tù nhân nổi tiếng có tên là Ba-ra-ba. 17 Vì thế, khi đám đông tập họp lại, Phi-lát hỏi họ: “Các ngươi muốn ta thả tù nhân nào cho các ngươi: Ba-ra-ba hay là Giê-xu, người mà họ gọi là Chúa Cứu Thế? ” 18 Ông hỏi họ câu hỏi đó bởi vì ông nhận ra rằng các thầy tế lễ cả đã đem Chúa Giê-xu đến chỗ ông chỉ bởi vì họ ghen tị với Ngài. Và Phi-lát cho rằng dân chúng sẽ thích ông thả Chúa Giê-xu hơn. 19 Trong khi Phi-lát đang ngồi trên tòa án, vợ ông sai người nhắn với ông rằng: “Sáng sớm hôm nay, tôi đã gặp ác mộng bởi cớ người đó. Vì vậy, đừng kết án người công bình đó!” 20 Nhưng các thầy tế lễ cả và các trưởng lão đã thuyết phục đám đông xin Phi-lát hãy thả Ba-ra-ba và truyền lệnh xử tử Chúa Giê-xu. 21 Vì vậy, khi quan tổng đốc hỏi họ: “Các ngươi muốn ta tha ai trong số hai người này cho các ngươi? ” thì họ đáp: “Là Ba-ra-ba! ” 22 Phi-lát rất đỗi kinh ngạc, nên ông hỏi: “Vậy, ta nên làm gì với Giê-xu mà một số người trong các ngươi nói là Chúa Cứu Thế này? ” Tất cả họ liền đáp: “Xin truyền cho binh lính đóng đinh hắn!” 23 Phi-lát đáp rằng: “Tại sao? Hắn đã phạm tội ác nào? ” Nhưng họ thậm chí còn la lớn hơn nữa rằng: “Hãy cho đóng đinh hắn! ” 24 Phi-lát nhận ra rằng ông chẳng làm gì được. thay vào đó, ông thấy rằng dân chúng sắp sửa nổi loạn. Thế nên, ông đem một chậu nước ra và rửa tay trong khi dân chúng đang nhìn xem. Ông nói: “Bởi việc rửa tay, ta chứng tỏ cho các ngươi thấy rằng nếu người này chết, thì đó là lỗi của các ngươi, không phải lỗi của ta!” 25 Tất cả dân chúng đều trả lời: “chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm vì khiến người này phải chết, cho con cháu chúng tôi cũng sẽ chịu trách nhiệm nữa! ” 26 Lúc đó, ông truyền lệnh cho binh lính thả Ba-ra-ba ra cho họ, Nhưng ông cũng truyền cho binh lính đánh roi Chúa Giê-xu. Sau đó, ông giao Chúa Giê-xu cho binh lính để họ đóng đinh Ngài trên cây thập tự. 27 Khi đó, binh lính của quan tổng đốc dẫn Chúa Giê-xu vào trong doanh trại của họ. Tất cả binh lính đều tập họp xung quanh Ngài. 28 Họ cởi áo Ngài ra rồi giả bộ cho Ngài là một vị vua, họ mặc cho Ngài một cái áo dài màu đỏ chói. 29 Họ lấy vài nhành gai và đan chúng lại để làm thành một vương miện và đặt trên đầu Ngài. Họ đặt vào tay phải Ngài một cây sậy, giống như một quyền trượng mà một vị vua thường cầm. Rồi họ quỳ xuống trước mặt Ngài và giễu cợt Ngài nói rằng: “Vua Giu-đa bình an!” 30 Họ tiếp tục nhổ vào Ngài. Họ liên tục lấy gậy đánh vào đầu Ngài. 31 Khi họ giễu cợt Ngài xong, họ cởi áo dài ra, mặc lại quần áo của Ngài vào. Rồi họ dẫn Ngài đi đến chỗ mà họ sẽ đóng đinh Ngài trên cây thập tự. 32 Sau khi Chúa Giê-xu vác thập tự giá của mình đi được một quãng ngắn, các binh lính nhìn thấy một người tên là Si-môn, từ thành Sy-ren đến. Họ buộc anh ta vác cây thập tự cho Chúa Giê-xu. 33 Họ đi đến một chỗ gọi là Gô-gô-tha. Tên đó có nghĩa là “chỗ giống như một cái sọ. ” 34 Khi đến đó, họ pha rượu với một chất có vị rất đắng. Họ đưa nó cho Chúa Giê-xu uống để Ngài sẽ không cảm thấy đau đớn nhiều khi họ đóng đinh Ngài trên thập tự giá. Nhưng khi Ngài nếm, thì Ngài không chịu uống. Một số tên lính cởi đồ của Ngài ra. 35 Sau đó, họ đóng đinh Ngài trên thập tự giá. Sau đó, họ chia nhau quần áo của Ngài bằng cách chơi một trò chơi giống như súc sắc để quyết định xem ai sẽ lấy phần vải nào. 36 Khi đó các binh lính ngồi xuống để canh giữ Ngài, ngăn không cho bất kỳ ai cố gắng giải cứu Ngài. 37 Phía trên đầu Chúa Giê-xu, họ đóng vào cây thập tự một tấm bảng, trên đó viết lý do tại sao họ đóng đinh Ngài trên cây thập tự. Nhưng tấm bảng đó chỉ ghi: ‘Đây là Giê-xu, Vua dân Giu-đa.’ 38 Họ cũng đóng đinh hai tên cướp trên hai cây thập tự. Họ đặt một tên trên cây thập tự bên phải của Chúa Giê-xu, và tên kia trên cây thập tự bên trái. 39 Dân chúng đi ngang qua đều sỉ nhục Chúa Giê-xu bằng cách lắc đầu như thể Ngài là một kẻ gian ác. 40 Họ nói: “Ngươi nói rằng mình sẽ phá hủy đền thờ, rồi sau đó xây dựng nó lại trong vòng ba ngày! Vậy, nếu ngươi có thể làm điều đó, thì ngươi lẽ ra có thể tự cứu mình rồi! Nếu ngươi thật là Con Đức Chúa Trời, hãy xuống khỏi cây thập tự đi!” 41 Tương tự như vậy, các thầy tế lễ cả, những người dạy luật Do Thái và các trưởng lão đều chế giễu Ngài. Họ nói những điều như là: 42 “Hắn tuyên bố rằng mình cứu người khác khỏi bệnh tật nhưng lại không thể tự giúp mình! ” “Hắn bảo rằng mình là Vua Y-sơ-ra-ên. Vì thế, hắn nên xuống khỏi thập tự giá. Lúc đó, chúng ta sẽ tin hắn!” 43 “Hắn nói rằng hắn tin cậy Đức Chúa Trời và rằng hắn cũng là Đức Chúa Trời. Vì thế, nếu Đức Chúa Trời vui lòng về hắn, lẽ ra Ngài nên cứu hắn ngay bây giờ! ” 44 Và hai cướp ở trên hai cây thập tự giá chung với Ngài cũng mắng nhiếc Ngài bằng cách nói những điều giống như vậy. 45 Vào giờ trưa, cả xứ trở nên tối tăm. Trời đất tối tăm như vậy cho đến ba giờ chiều. 46 Khoảng ba giờ chiều, Chúa Giê-xu la lớn tiếng rằng: “Ê-li, Ê-li, la-ma-sa-bách-tha-ni? ” Câu đó có nghĩa là “Đức Chúa Trời của con ơi, Đức Chúa Trời của con ơi, sao Ngài bỏ mặc con? ” 47 Khi một số người đứng đó nghe từ “Ê-li, ” thì họ nghĩ rằng Ngài đang gọi tiên tri Ê-li. 48 Lập tức, một người trong số họ chạy đi lấy một miếng bọt biển, Anh ta nhúng nó vào giấm, rồi đặt miếng bọt biển vào đầu một cây sậy và đưa nó lên để Chúa Giê-xu có thể mút lấy nước giấm ở trong đó. 49 Nhưng những người khác ở đó thì nói: “Khoan đã! Chúng ta hãy chờ xem coi Ê-li có đến cứu hắn hay không! ” 50 Lúc đó, sau khi Ngài la lớn một lần nữa, thì Ngài chết, giao linh hồn mình lại cho Đức Chúa Trời. 51 Ngay lúc đó, bức màn nặng và dày ngăn nơi Chí Thánh trong đền thờ bị xé ra làm đôi từ trên chí dưới. Mặt đất rung chuyển và một số hòn đá lớn vỡ ra. 52 Một số ngôi mộ mở ra và thân thể của nhiều người tôn kính Đức Chúa Trời đã sống lại. 53 Họ đi ra khỏi mộ và sau khi Chúa Giê-xu sống lại, họ đi vào thành Giê-ru-sa-lem và hiện ra cho nhiều người ở đó. 54 Viên quan giám sát các binh lính đóng đinh Chúa Giê-xu lên thập tự giá đang đứng gần đó. Các binh lính đang canh giữ các cây thập tự cũng ở đó. Khi họ cảm nhận đất rung chuyển và nhìn thấy tất cả những việc khác xảy ra, họ rất kinh khiếp. Họ thốt lên: “Thật, người này là Con Đức Chúa Trời! ” 55 Nhiều người phụ nữ đã ở đó theo dõi từ xa. Họ là những phụ nữ đã đồng hành với Chúa Giê-xu từ Ga-li-lê để chu cấp cho Ngài những gì Ngài cần. 56 Trong số họ có Ma-ri Ma-đơ-len, Ma-ri khác, là mẹ của Gia-cơ và Giô-sép và mẹ của Gia-cơ và Giăng. 57 Khi trời gần tối hẳn, một người giàu có tên là Giô-sép đã đến đó. Ông đến từ làng A-ri-ma-thê. Ông cũng là một môn đồ của Chúa Giê-xu. 58 Ông đến gặp Phi-lát và xin Phi-lát cho phép ông đem chôn xác Chúa Giê-xu. Phi-lát truyền cho binh lính cho phép ông đem xác Ngài đi. 59 Vì thế, Giô-sép lấy xác và quấn trong một miếng vải trắng tinh. 60 Sau đó, họ đặt xác Chúa Giê-xu vào trong ngôi mộ mới của Giô-sép mà những người thợ đã đẽo ra từ một vách đá. Họ lăn một tảng đá tròn thật lớn phía trước lối vào ngôi mộ. Rồi họ rời khỏi đó. 61 Ma-ri Ma-đơ-len và Ma-ri khác đang ngồi đối diện ngôi mộ để canh giữ. 62 Ngày hôm sau là ngày thứ bảy, ngày nghỉ của người Do Thái. Các thầy tế lễ cả và một số người Pha-ri-si đến gặp Phi-lát. 63 Họ thưa rằng: “Thưa quan, chúng tôi nhớ rằng khi tên lừa gạt này vẫn còn sống, thì hắn có nói: ‘Ba ngày sau khi ta chết, ta sẽ sống lại. ’ 64 Vì thế, chúng tôi xin quan ra lệnh cho binh lính canh giữ ngôi mộ trong ba ngày. Nếu không làm như vậy, các môn đồ của hắn có thể đến và ăn cắp cái xác. Rồi họ sẽ nói với dân chúng rằng hắn đã sống lại từ kẻ chết. Nếu họ lừa dối dân chúng bằng cách nói như vậy, thì nó sẽ còn tồi tệ hơn cách mà hắn đã lừa dối dân chúng trước đó bằng cách nói rằng hắn là Chúa Cứu Thế.” 65 Phi-lát đáp lời họ rằng: “Các ông có thể đem theo một vài binh lính. Hãy đi đến mộ và canh phòng cẩn mật theo cách của các ông. ” 66 Vậy, họ đi và canh giữ ngôi mộ cách cẩn thận bằng cách buộc một dây thừng từ hòn đá nằm phía trước lối vào ngôi mộ với vách đá hai bên và niêm phong nó. Họ cũng để lại vài tên lính ở đó để canh chừng ngôi mộ.