26

1 Khi nói xong tất cả những điều đó, Chúa Giê-xu nói với các môn đồ: 2 “Anh em biết rằng hai ngày nữa chúng ta sẽ dự Lễ Vượt Qua. Lúc đó, có người sẽ nộp thầy, là Con Người, cho những kẻ sẽ đóng đinh thầy trên thập giá.” 3 Cùng lúc đó, các thầy tế lễ cả và các trưởng lão Do Thái đã tập hợp tại nhà của thầy tế lễ thượng phẩm, tên là Cai-phe. 4 Tại đó, họ bàn cách để dùng mưu bắt Chúa Giê-xu mà tử hình Ngài. 5 Nhưng họ nói rằng: “Chúng ta không được làm điều đó trong thời điểm Lễ Vượt Qua bởi vì nếu chúng ta làm lúc đó, thì dân chúng có thể nổi loạn.” 6 Trong khi Chúa Giê-xu và các môn đồ của Ngài đang ở làng Bê-tha-ni, họ ăn tại nhà của Si-môn, là người mà Chúa đã chữa lành bệnh phong cho. 7 Đang khi ăn, một người phụ nữ bước vào nhà. Bà đang cầm một chiếc bình bằng ngọc đựng dầu thơm rất đắt tiền. Bà đến chỗ Chúa Giê-xu khi Ngài đang ăn và đổ tất cả dầu thơm đó lên đầu của Ngài. 8 Khi các môn đồ nhìn thấy điều đó, họ rất tức giận. Một người trong số họ nói: “Thật là lãng phí dầu thơm này hết sức! 9 Chúng ta lẽ ra có thể bán nó để có được một khoản tiền lớn rồi! Sau đó, chúng ta có thể đem tiền đó cho người nghèo.” 10 Chúa Giê-xu biết điều họ đang nói, vì thế Ngài nói với họ: “Anh em không nên bực mình người phụ nữ này! Bà ấy đã làm một việc rất đẹp đẽ cho thầy. 11 Hãy nhớ rằng anh em sẽ luôn có người nghèo ở giữa anh em, vì thế anh em có thể giúp đỡ họ khi nào anh em muốn. Nhưng thầy sẽ không ở luôn với anh em! 12 Khi bà đổ dầu thơm này lên thân thể thầy, như thể bà biết rằng thầy sớm chịu chết. Và việc này cũng giống như bà đã xức xác cho thầy trước khi được chôn cất vậy. 13 Thầy bảo cho anh em điều này: Trên cả thế giới này, hễ nơi đâu người ta giảng Phúc Âm về thầy, họ sẽ giảng điều mà người phụ nữ này đã làm và kết quả là người ta sẽ luôn nhớ đến bà ấy.” 14 Lúc đó, Giu-đa Ích-ca-ri-ốt, là một trong mười hai môn đồ đã đi đến gặp các thầy tế lễ cả. 15 Hắn ta hỏi họ: “Nếu tôi có thể giúp các ông bắt Chúa Giê-xu, thì các ông sẽ sẵn lòng cho tôi bao nhiêu tiền? ” Họ đồng ý sẽ đưa cho hắn ba mươi đồng bạc. Vậy, họ đếm số đồng bạc đó và đưa cho hắn. 16 Từ thời điểm đó, Giu-đa theo dõi để tìm cơ hội giúp họ bắt Chúa Giê-xu. 17 Vào ngày thứ nhất của tuần lễ Bánh Không Men, các môn đồ đến hỏi Chúa Giê-xu: “Chúa muốn chúng tôi phải chuẩn bị bữa ăn Lễ Vượt Qua ở đâu để chúng tôi có thể dự lễ với thầy? ” 18 Chúa Giê-xu bảo hai người trong số các môn đồ về điều họ nên làm. Ngài nói với họ: “Hãy vào trong thành gặp một người mà thầy đã có sắp xếp trước việc này. Hãy nói với người đó rằng: “Thầy nói: ‘Giờ mà thầy bảo anh sắp đến gần. Thầy sẽ dự lễ Vượt Qua với các môn đồ của thầy tại nhà anh, và thầy đã sai hai môn đồ đến để chuẩn bị bữa ăn. ” 19 Vậy, hai môn đồ làm như Chúa đã dặn họ. Họ đi và chuẩn bị lễ Vượt Qua tại nhà của người đó. 20 Vào tối hôm đó, Chúa Giê-xu dùng bữa với mười hai môn đồ, 21 Ngài nói với họ: “Hãy lắng nghe cho kỹ điều này: Một người trong anh em sẽ giúp kẻ thù bắt thầy. ” 22 Các môn đồ rất buồn bã. Hết người này đến người khác lần lượt thưa với Ngài: “Thưa Chúa, chắc chắn không phải là tôi đâu!” 23 Ngài đáp lời: “Kẻ tiếp tay cho kẻ thù bắt thầy là một người trong anh em, là người đang nhúng bánh vào dĩa nước chấm này cùng với thầy. 24 Chắc chắn rằng thầy, là Con Người, sẽ chết, bởi đó là điều Kinh Thánh nói về thầy. Nhưng sẽ có sự hình phạt kinh khiếp dành cho kẻ tiếp tay để kẻ thù bắt thầy! Thà người đó đừng sinh ra thì hơn! ” 25 Lúc đó, Giu-đa, là kẻ sẽ phản Ngài nói rằng: “Thưa thầy, chắc chắn đó không phải là tôi! ” Chúa Giê-xu đáp lời: “Chắc chứ, ngươi chính là kẻ đó.” 26 Trong khi họ đang ăn, Chúa Giê-xu cầm một ổ bánh nhỏ và tạ ơn Đức Chúa Trời về nó. Ngài bẻ bánh ra thành những mẩu nhỏ, trao nó cho các môn đồ và nói rằng: “Hãy cầm lấy bánh này và ăn đi. Đó là thân thể của thầy.” 27 Sau đó, Ngài cầm một chén rượu lên và tạ ơn Đức Chúa Trời về nó. Sau đó, Ngài trao nó cho họ và nói: “Tất cả anh em, hãy uống rượu trong chén này. 28 Rượu trong chén này là huyết của thầy không bao lâu nữa sẽ đổ ra từ thân thể của thầy. Huyết này sẽ đánh dấu cho giao ước mới mà Đức Chúa Trời sẽ lập để tha thứ tội lỗi cho nhiều người. 29 Hãy cẩn thận ghi nhớ điều này: Thầy sẽ không uống rượu theo cách này nữa cho đến khi thầy sẽ uống nó cùng anh em với một ý nghĩa mới. Điều đó sẽ xảy ra khi Cha của thầy tỏ rõ cho mọi người Ngài là vua.” 30 Sau khi hát một bài thánh ca, họ bắt đầu đi ra hướng về Núi Ô-li-ve. 31 Trên đường đi, Chúa Giê-xu nói với họ: “Đêm nay, hết thảy anh em sẽ bỏ thầy bởi vì những gì sẽ xảy ra với thầy! Điều này chắc chắn phải xảy ra bởi vì những lời mà Đức Chúa Trời phán đã được viết trong Kinh Thánh rằng: ‘Ta sẽ khiến người ta giết chết người chăn chiên, và họ sẽ làm tản lạc cả bầy chiên. ’ 32 Nhưng sau khi thầy chết và sống lại, thầy sẽ đi trước anh em đến Ga-li-lê để gặp anh em ở đó.” 33 Phi-e-rơ đáp lời: “Có lẽ hết thảy các môn đồ khác sẽ bỏ rơi thầy khi họ nhìn thấy điều sẽ xảy đến với thầy, nhưng tôi chắc chắn không bao giờ rời bỏ thầy đâu! ” 34 Chúa Giê-xu đáp lời ông: “Sự thật là chính đêm nay, trước khi gà gáy, anh sẽ ba lần nói rằng anh không biết thầy! ” 35 Phi-e-rơ thưa với Ngài: “Dù là họ giết tôi trong khi tôi đang bênh vực thầy, thì tôi cũng sẽ không bao giờ nói rằng tôi không biết thầy! ” Tất cả các môn đồ khác cũng nói y như vậy. 36 Sau đó, Chúa Giê-xu đi với các môn đồ đến một chỗ được gọi là Ghết-sê-ma-nê. Tại đó, Ngài bảo họ: “Hãy ở lại đây trong khi ta đến đằng kia để cầu nguyện. ” 37 Ngài dẫn Phi-e-rơ, Gia-cơ và Giăng theo Ngài. Ngài bắt đầu trở nên hết sức đau buồn. 38 Sau đó, Ngài nói với họ: “Thầy rất đau buồn, đến nỗi thầy cảm thấy mình như sắp chết vậy! Hãy ở đây và tỉnh thức với thầy!” 39 Sau khi đi một đỗi xa hơn, Chúa Giê-xu sấp mặt xuống đất. Ngài cầu nguyện rằng: “Cha của con ơi, nếu có thể, xin đừng khiến con chịu khổ theo cách mà con biết con sẽ phải chịu. Nhưng xin đừng làm như con muốn, Thay vào đó xin làm như Cha muốn! ” 40 Sau đó, Ngài trở lại với ba môn đồ thì thấy rằng họ đang ngủ. Ngài đánh thức Phi-e-rơ dậy và nói với ông: “Thầy thất vọng vì các anh em buồn ngủ và không thể thức tỉnh với thầy dù chỉ một chút thôi! 41 Anh em phải cảnh giác và cầu nguyện để anh em có thể chống cự khi có ai đó cám dỗ anh em phạm tội. Anh em muốn làm điều mà thầy bảo anh em làm, nhưng anh em lại không đủ mạnh mẽ để thật sự làm được điều đó.” 42 Ngài đi khỏi lần thứ hai. Ngài cầu nguyện rằng: “Lạy Cha của con, nếu con cần phải chịu khổ, nguyện xin điều Cha muốn sẽ xảy ra! ” 43 Khi Ngài trở lại với ba môn đồ, Ngài lại thấy họ đang ngủ. Mắt họ mở không nổi nữa. 44 Vì vậy, một lần nữa, Chúa Giê-xu rời họ và đi. Ngài cầu nguyện lần thứ ba, lặp lại cùng một điều mà Ngài đã cầu nguyện trước đó. 45 Sau đó, Ngài trở lại với hết thảy các môn đồ. Ngài đánh thức họ và nói rằng: “Thầy thất vọng vì anh em vẫn còn ngủ nghỉ! Nhìn kìa! Có kẻ sắp sửa tiếp tay cho những người có tội đến bắt thầy, là Con Người! 46 Hãy thức dậy! Chúng ta hãy đi gặp chúng! Kẻ tiếp tay cho chúng bắt thầy đến rồi!” 47 Trong khi Chúa Giê-xu vẫn còn đang nói, thì Giu-đa đến. Dầu hắn là một trong mười hai môn đồ, nhưng hắn đã đến để tiếp tay cho kẻ thù bắt Ngài. Một đám đông mang gươm và gậy gộc cùng đến với hắn. Các thầy tế lễ cả và các trưởng lão đã sai họ đến. 48 Giu-đa trước đó đã sắp xếp ra hiệu cho họ. Hắn bảo họ: “Người mà tôi sẽ hôn chính là người các anh muốn. Hãy bắt lấy người đó!” 49 Hắn lập tức đến với Chúa Giê-xu và nói: “Chào thầy! ” Sau đó, hắn hôn Chúa Giê-xu. 50 Chúa Giê-xu đáp với hắn: “Anh bạn, điều anh sắp sửa làm, hãy làm mau đi. ” Lúc đó, những người cùng đi với Giu-đa bước đến và bắt lấy Chúa Giê-xu. 51 Thình lình, một trong những người ở với Chúa Giê-xu đã rút gươm mình ra khỏi vỏ. Anh ta tấn công người đầy tớ của thầy tế lễ thượng phẩm nhằm giết chết hắn, nhưng chỉ cắt đứt lỗ tai của người đó. 52 Chúa Giê-xu nói với người: “Hãy cho gươm vào vỏ! Tất cả những ai cố giết người khác bằng gươm -- thì cũng sẽ bị người khác giết chết bằng gươm! 53 Anh em không cho rằng nếu thầy cầu xin Cha của thầy, thì Ngài lại không lập tức sai xuống hơn mười hai đạo thiên sứ để giúp thầy hay sao? 54 Nhưng nếu thầy làm vậy, thì điều mà các tiên tri đã viết trong Kinh Thánh về điều sẽ xảy ra cho Đấng Mê-si-a sẽ không thể nào được thành tựu.” 55 Lúc đó, Chúa Giê-xu nói với đám đông đang bắt giữ Ngài rằng: “Thật buồn cười khi các ông lại mang gươm và gậy đến đây để bắt tôi như thể tôi là một kẻ cướp vậy! Ngày này qua ngày khác tôi đều ở trong sân đền thờ dạy dỗ dân chúng. Tại sao lúc đó các ông không bắt tôi? 56 Nhưng tất cả những điều này xảy ra để làm ứng nghiệm điều các tiên tri đã viết trong Kinh Thánh về tôi. ” Lúc đó, hết thảy các môn đồ đều rời bỏ Chúa Giê-xu mà chạy trốn. 57 Những người bắt giữ Chúa Giê-xu dẫn Ngài đến nhà của thầy tế lễ thượng phẩm Cai-phe. Những thầy dạy luật Do Thái và các trưởng lão Do Thái đều đã tập họp ở đó. 58 Phi-e-rơ đi theo Chúa Giê-xu từ xa. Ông đến nơi sân trong của nhà thầy tế lễ thượng phẩm. Ông bước vào trong sân và ngồi xuống với các lính canh để xem việc gì sẽ xảy ra. 59 Các thầy tế lễ cả và những người còn lại trong Hội Đồng Xét Xử của người Do Thái đang cố gắng tìm ra những người sẽ làm chứng dối về Chúa Giê-xu để họ có thể kết án Ngài tội chết. 60 Tuy nhiên, dầu nhiều người đã làm chứng dối về Ngài, nhưng họ vẫn không tìm thấy bất kỳ ai nói được điều gì đó có lợi cho họ. Cuối cùng, có hai người tiến lên 61 và nói rằng: “Người này đã nói: ‘Ta có thể hủy phá đền thờ của Đức Chúa Trời và xây dựng nó lại trong vòng ba ngày. ’” 62 Lúc đó, thầy tế lễ thượng phẩm đứng dậy và nói với Chúa Giê-xu: “Ngươi sẽ không trả lời sao? Ngươi nói gì về những việc mà họ đang nói để buộc tội ngươi? ” 63 Nhưng Chúa Giê-xu vẫn im lặng. Sau đó, thầy tế lễ thượng phẩm nói với Ngài: “Ta ra lệnh cho ngươi hãy nói cho chúng ta sự thật; ngươi biết rằng Đức Chúa Trời toàn năng đang lắng nghe ngươi: Ngươi có phải là Chúa Cứu Thế, Con Đức Chúa Trời hay không? ” 64 Chúa Giê-xu đáp lời: “Phải, thật như ông nói. Tuy nhiên, ta cũng sẽ nói điều này với tất cả các ông: Một ngày nào đó, các ông sẽ thấy tôi, là Con Người, ngồi bên cạnh Đức Chúa Trời Toàn Năng và cai trị. Các ông cũng sẽ thấy tôi từ trời đến trên những đám mây.” 65 Thầy tế lễ thượng phẩm tức giận đến nỗi xé áo ngoài của mình. Ông ta nói: “Người này đã xúc phạm Đức Chúa Trời! Hắn tuyên bố mình ngang bằng với Ngài! Rõ ràng chúng ta không cần bất kỳ ai khác làm chứng chống lại hắn nữa! Các người đã nghe những gì hắn nói rồi đó! 66 Các người nghĩ gì? ” Các lãnh đạo dân Do Thái đáp rằng: “Theo luật pháp của chúng ta, hắn đã phạm tội và đáng bị xử tử!” 67 Thế là một số người trong bọn họ vả vào mặt Chúa Giê-xu, số khác đấm vào Ngài. Những người khác thì đập Ngài 68 và nói: “Vì ngươi tuyên bố mình là Chúa Cứu Thế, vậy hãy nói cho chúng ta biết ai đã đánh ngươi!” 69 Phi-e-rơ đang ngồi ngoài sân. Một người đầy tớ gái đã đến chỗ ông ngồi và nhìn ông. Cô ta nói: “Ông cũng ở với Giê-xu, là người đến từ xứ Ga-li-lê! ” 70 Nhưng trong khi mọi người ở đó đang lắng nghe, thì ông chối điều đó. Ông trả lời: “Tôi không biết cô đang nói về chuyện gì!” 71 Sau đó, ông đi ra cổng. Một người đầy tớ gái khác nhìn thấy ông thì nói với những người đang đứng gần đó: “Người này ở với Giê-xu, là người đến từ Na-xa-rét. 72 Nhưng một lần nữa, Phi-e-rơ lại chối điều đó. Ông nói: “Nguyện Đức Chúa Trời phạt tôi nếu tôi nói dối. Tôi cho chị biết, thậm chí tôi còn không biết người đó là ai!” 73 Một lát sau, những người đang đứng ở đó đến gần Phi-e-rơ và nói với ông: “Chắc chắn ông là một trong số những người ở với gã đó. Từ giọng nói của ông, chúng ta có thể chắc rằng ông đến từ Ga-li-lê. ” 74 Lúc đó, Phi-e-rơ bắt đầu lớn tiếng tuyên bố rằng Đức Chúa Trời sẽ rủa sả ông nếu như ông nói dối. Ông xin Đức Chúa Trời ở trên thiên đàng làm chứng rằng ông đang nói sự thật và ông nói: “Tôi không biết người đó! ” Lập tức, một con gà cất tiếng gáy. 75 Lúc đó, Phi-e-rơ nhớ lại những lời mà Chúa Giê-xu đã nói với ông: “Trước khi gà gáy, anh sẽ ba lần nói rằng anh không biết Thầy. ” Phi-e-rơ ra khỏi sân trong, vừa đi vừa khóc vì ông rất buồn về những gì mình đã làm.