22

1 Sau đó, Chúa Giê-xu kể cho những lãnh đạo dân Do Thái những câu chuyện ngụ ngôn khác nữa. Đây là một trong những câu chuyện ngụ ngôn đó: 2 “Khi Đức Chúa Trời cai trị khắp nơi như một vị vua, thì Ngài sẽ giống như một vị vua nọ bảo tôi tớ mình tổ chức một tiệc cưới cho con trai vua. 3 Khi tiệc đã sẵn sàng, vua sai đầy tớ mình đi báo cho những người mà vua đã mời rằng đã đến lúc họ đến dự tiệc cưới. Các đầy tớ đi và báo cho họ điều đó. Nhưng những người được mời lại không muốn đến. 4 Vì thế, một lần nữa, vua sai những đầy tớ khác báo cho những người đó hãy đến dự tiệc. Vua nói với các đầy tớ: ‘Hãy nói với những người mà ta đã mời đến dự tiệc rằng: “Đây là điều vua nói với các ông: ‘Ta đã dọn bữa. Bò tơ và bò con mập đã được giết thịt và nấu chín. Mọi thứ đã sẵn sàng. Bây giờ là lúc các ông đến để dự tiệc cưới! ’” 5 Nhưng khi các đầy tớ báo cho họ điều đó, thì họ coi thường những gì những đầy tớ đó nói. Một vài người thì đi ra đồng. Số khác đi đến chỗ buôn bán của mình. 6 Số còn lại thì túm lấy các đầy tớ của vua, ngược đãi họ và giết họ. 7 Khi hay việc đã xảy ra, vua nổi giận. Vua ra lệnh cho quân lính đi giết những kẻ giết người đó và đốt thành của họ. 8 Sau khi quân lính của vua đã làm điều đó, vua nói với những đầy tớ khác của mình: ‘Ta đã chuẩn bị tiệc cưới, nhưng những người được mời lại không xứng đáng được dự. 9 Vì vậy, hãy đi đến các ngã tư đường. Hãy mời bất kỳ ai mà các ngươi tìm thấy đến dự tiệc cưới. ’ 10 Thế là các đầy tớ đi và họ tập hợp mọi người mà họ gặp được. Họ tập hợp cả kẻ xấu lẫn người tốt. Họ đem những người đó vào trong phòng lớn, là nơi tiệc cưới sắp sửa diễn ra. Căn phòng đầy ắp người ta. 11 Tuy nhiên, khi vua bước vào phòng để gặp gỡ các khách mời, vua nhìn thấy có người không mặc bộ quần áo đã được cung cấp cho khách mời để mặc trong tiệc cưới. 12 Vua nói với người đó: ‘Anh bạn, anh chẳng bao giờ nên bước vào phòng này, bởi vì anh không mặc quần áo mà khách mời mặc trong các tiệc cưới! ’ Người đó không nói lời nào, bởi vì anh ta không biết phải nói gì. 13 Lúc đó, vua nói với các đầy tớ mình: ‘Hãy trói chân tay người này lại rồi quăng nó ra ngoài, là nơi hoàn toàn tối tăm, nơi người ta la khóc và nghiến răng bởi sự đau đớn mà họ đang chịu. ’” 14 Sau đó, Chúa Giê-xu nói: “Ý nghĩa của câu chuyện ngụ ngôn này là Đức Chúa Trời đã mời nhiều người đến với Ngài, nhưng chỉ một vài người được Ngài chọn để có mặt ở đó mà thôi.” 15 Sau khi Chúa Giê-xu nói điều đó, những người Pha-ri-si họp nhau lại để bàn cách khiến Ngài phải nói một điều gì đó để họ có thể buộc tội Ngài. 16 Họ sai một số môn đồ của mình đến với Ngài, là những người cho rằng dân Y-sơ-ra-ên chỉ nên nộp loại thuế mà các nhà chức trách Do Thái yêu cầu mà thôi. Họ cũng sai một số thành viên của đảng ủng hộ Vua Hê-rốt. Các thành viên của đảng đó thì cho rằng người Y-sơ-ra-ên chỉ nên nộp thuế mà chính quyền La-mã yêu cầu họ nộp mà thôi. Những người đó đến thưa với Chúa Giê-xu: “Thưa thầy, chúng tôi biết rằng thầy là chân thật và thầy dạy dỗ chân lý về những gì Đức Chúa Trời muốn chúng ta làm. Chúng tôi cũng biết rằng thầy không thay đổi điều thầy dạy bởi cớ một ai đó nói về thầy, dù đó là một nhân vật quan trọng không thích điều thầy dạy đi nữa. 17 Vì vậy, xin cho chúng tôi biết thầy nghĩ gì về vấn đề này: Chúng ta nộp thuế cho chính quyền La-mã là đúng hay sai?” 18 Tuy nhiên, Chúa Giê-xu biết rằng điều họ thật sự muốn làm là gian ác. Họ đang muốn Ngài phải nói ra điều khiến Ngài phải gặp rắc rối với cả những nhà chức trách Do Thái lẫn chính quyền La-mã. Vì thế, Ngài nói với họ: “Các ông là kẻ giả hình; các ông muốn tôi nói để các ông có thể buộc tội tôi. 19 Hãy đưa cho tôi một trong những đồng tiền mà người dân dùng để nộp thuế cho người La-mã. ” Thế là họ đưa cho Ngài một đồng tiền, được gọi là đơ-ni-ê. 20 Ngài nói với họ: “Hình của ai trên đồng tiền này? Và hiệu của ai đang ở trên nó? ” 21 Họ đáp: “Nó có hình và hiệu của Sê-sa, người đứng đầu chính quyền La-mã. ” Lúc đó, Ngài nói với họ: “Vậy, hãy trả cho chính quyền đó những gì họ đòi hỏi và trả cho Đức Chúa Trời điều Ngài yêu cầu. ” 22 Khi những người đó nghe Chúa Giê-xu trả lời như thế, họ thấy làm lạ vì câu trả lời của Ngài không cho phép bất kỳ ai buộc tội được Ngài. Sau đó, họ rời khỏi Chúa Giê-xu. 23 Cũng trong ngày đó, một số người Sa-đu-sê đã đến với Chúa Giê-xu. Họ là nhóm người Do Thái không tin rằng người ta sẽ được sống lại sau khi chết. Họ muốn đặt ra cho Chúa Giê-xu một câu hỏi. 24 Họ nói với Ngài: “Thưa thầy, Môi-se đã viết trong Kinh Thánh rằng: ‘Nếu một người đàn ông chết mà không có con, thì anh em người phải kết hôn với góa phụ của người đã chết để người vợ đó có thể bởi người anh em đó mà có một đứa con. Đứa con đó sẽ được coi là con của người đã chết và như thế, người đã chết sẽ có con nối dõi.’ 25 Vậy thì, một gia đình nọ đang sống cạnh chúng tôi có bảy người con trai. Người con trai trưởng cưới vợ. Anh ta và vợ không có con, rồi anh chết đi. Thế là người con thứ hai cưới góa phụ đó. Nhưng anh cũng chết mà không có đứa con nào. 26 Điều tương tự cũng xảy ra với người con trai thứ ba, và cũng xảy ra với bốn người con trai còn lại, từng người từng người một đều kết hôn với người phụ nữ đó. 27 Cuối cùng, người phụ nữ đó cũng chết. 28 Vậy, tại thời điểm Đức Chúa Trời đem người ta từ kẻ chết sống lại, thì ai trong số bảy anh em đó sẽ làm chồng của người phụ nữ này? Hãy nhớ rằng tất cả họ đều đã kết hôn với cô ta.” 29 Chúa Giê-xu đáp lời họ: “ Các ông rõ ràng đã hiểu sai. Các ông không biết những gì được viết trong Kinh Thánh. Các ông cũng không biết rằng Đức Chúa Trời có quyền khiến người ta sống lại. 30 Sự thật là người phụ nữ đó sẽ không phải là vợ của bất kỳ người nào trong số đó, bởi vì sau khi Đức Chúa Trời khiến tất cả những người chết sống lại, thì sẽ không có ai kết hôn nữa. Thay vào đó, người ta sẽ giống như các thiên sứ trên thiên đàng. Họ không kết hôn đâu. 31 Nhưng về việc người chết sống lại, Đức Chúa Trời có phán về điều đó. Tôi chắc rằng các ông đã đọc thấy điều đó. Rất lâu sau khi Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp qua đời, Đức Chúa Trời phán với Môi-se rằng: 32 ‘Ta là Đức Chúa Trời, Đấng Áp-ra-ham thờ phượng, Đức Chúa Trời mà Y-sác thờ phượng và là Đức Chúa Trời mà Gia-cốp thờ phượng. ’ Đó chẳng phải là người chết thờ phượng Đức Chúa Trời đâu. Chính người đang sống mới là người thờ phượng Ngài. Vì vậy, chúng ta biết chắc rằng linh hồn của họ vẫn còn sống! ’ 33 Khi những đoàn dân đông nghe Chúa Giê-xu dạy như thế, họ rất kinh ngạc. 34 Tuy nhiên, khi nghe Chúa Giê-xu đã trả lời người Sa-đu-sê đến độ họ không thể nghĩ ra điều gì để đối đáp với Ngài, người Pha-ri-si bèn họp nhau lại bàn luận điều họ sẽ nói với Ngài. Sau đó, họ đến gặp Ngài. 35 Một người trong số họ là thầy dạy luật, người này đã nghiên cứu kỹ lưỡng luật pháp mà Đức Chúa Trời đã ban cho Môi-se. Ông muốn tranh luận với Chúa Giê-xu. Ông hỏi Ngài: 36 “Thưa thầy, trong luật pháp mà Đức Chúa Trời đã ban cho Môi-se, điều răn nào là quan trọng nhất?” 37 Khi trả lời, Chúa Giê-xu đã trích dẫn Kinh Thánh rằng: “‘Ngươi phải yêu mến Chúa là Đức Chúa Trời ngươi bằng tất cả con người bề trong của mình. Hãy bày tỏ ra rằng ngươi yêu mến Ngài trong mọi điều ngươi khao khát, trong mọi điều ngươi cảm nhận, và trong mọi điều ngươi suy nghĩ. ’ 38 Đó là lời dạy bảo quan trọng nhất trong luật pháp mà Đức Chúa Trời đã ban cho Môi-se. 39 Lời dạy bảo quan trọng kế tiếp mà mọi người chắc chắn phải vâng theo đó là: ‘Ngươi phải yêu thương những người có mối liên hệ với ngươi như yêu bản thân mình vậy. ’ 40 Hai lời dạy bảo này là căn bản của mọi luật lệ mà Môi-se đã viết trong Kinh Thánh, cũng như của tất cả những gì các tiên tri đã viết.” 41 Trong khi người Pha-ri-si vẫn còn tập hợp lại bên cạnh Chúa Giê-xu, thì Ngài hỏi họ: 42 “Các ông nghĩ gì về Chúa Cứu Thế? Ngài là con cháu của ai? ” Họ đáp lời Ngài: “Ngài là con cháu của Vua Đa-vít.” 43 Chúa Giê-xu nói với họ: “Nếu Chúa Cứu Thế là con cháu của Vua Đa-vít, thì Đa-vít chẳng nên gọi Ngài là ‘Chúa’ khi ông nói điều mà Đức Thánh Linh bảo ông nói. 44 Đa-vít đã viết điều này về Chúa Cứu Thế trong Kinh Thánh rằng: ‘Đức Chúa Trời phán với Chúa tôi: ‘Hãy ngồi xuống bên hữu ta, là nơi ta sẽ tôn cao con khôn cùng, trong khi ta đặt những kẻ thù của con dưới chân con. ’” 45 Như vậy, vì Vua Đa-vít đã gọi Chúa Cứu Thế là ‘Chúa tôi, ’ nên Chúa Cứu Thế không thể nào chỉ là một người ra từ dòng dõi Đa-vít được! Ngài chắc phải vĩ đại hơn Đa-vít nhiều! ” 46 Không ai trong số những người nghe điều Chúa Giê-xu nói có thể nghĩ ra lời nào để đáp lại Ngài. Sau đó, không một người nào khác dám hỏi Ngài một câu hỏi nào với mục đích gài bẫy Ngài nữa.