Nạn đói trở nên trầm trọng và họ đã ăn hết lương thực từ Ai Cập đem về trong chuyến đi thứ nhất.
Nạn đói trở nên trầm trọng và họ đã ăn hết lương thực từ Ai Cập đem về trong chuyến đi thứ nhất.
Giu-đa nói rằng họ phải có Bên-gia-min đi cùng thì mới xuống Ai Cập được.
Giu-đa nói rằng họ phải có Bên-gia-min đi cùng thì mới xuống Ai Cập được.
Giu-đa nói rằng nếu ông không đưa Bên-gia-min trở về thì ông sẽ mang tội suốt đời.
Y-sơ-ra-ên bảo các anh em đem theo một số đặc sản địa phương và đem số tiền gấp đôi.
Y-sơ-ra-ên bảo các anh em đem theo một số đặc sản địa phương và đem số tiền gấp đôi.
Y-sơ-ra-ên cầu xin Đức Chúa Trời cho các anh em được thương xót tại Ai Cập để tất cả các anh em được tha.
Các anh em lo sợ rằng họ sẽ bị bắt làm nô lệ vì số tiền để lại trong bao của họ lần trước.
Các anh em nói cùng người quản gia rằng họ có đem theo số tiền để lại trong bao của họ lần trước và tiền để mua lương thực.
Các anh em nói cùng người quản gia rằng họ có đem theo số tiền để lại trong bao của họ lần trước và tiền để mua lương thực.
Người quản gia nói số tiền để lại trong bao của họ đến từ Đức Chúa Trời của họ.
Các anh em đem quà tặng vào và sấp mình xuống đất trước mặt Giô-sép.
Giô-sép hỏi các anh em về sự an nguy của cha.
Giô-sép vội vã ra ngoài vì vô cùng xúc động về Bên-gia-min, ông vào phòng riêng và khóc.
Vì việc dùng bữa chung với người Hê-bơ-rơ là điều đáng ghê tởm đối với người Ai Cập.
Các anh em được sắp xếp trong bàn ăn theo thứ tự lớn nhỏ và tuổi tác của mình.
Phần của Bên-gia-min nhiều gấp năm lần của những anh em khác.