Mười người anh của Giô-sép, trong đó không có Bên-gia-min, đi xuống Ai Cập để mua lương thực.
Mười người anh của Giô-sép, trong đó không có Bên-gia-min, đi xuống Ai Cập để mua lương thực.
Các anh của Giô-sép sấp mình cúi mặt xuống đất trước mặt Giô-sép.
Giô-sép cải trang và nói gắt gỏng với các anh.
Giô-sép buộc tội các anh là gián điệp.
Các anh của Giô-sép nói người em út của họ đang ở với cha trong xứ Ca-na-an.
Các anh của Giô-sép nói còn thiếu một người em nữa đã chết rồi.
Giô-sép nói rằng các anh sẽ không được rời khỏi Ai Cập trừ khi người em út đến đó.
Giô-sép giam họ vào ngục ba ngày.
Giô-sép bảo họ để một người lại trong ngục còn những người khác đem lương thực về Ca-na-an rồi đưa em út quay trở lại.
Giô-sép bảo họ để một người lại trong ngục còn những người khác đem lương thực về Ca-na-an rồi đưa em út quay trở lại.
Họ tin rằng máu của Giô-sép đòi họ đền lại những gì họ đã làm cho Giô-sép.
Họ tin rằng máu của Giô-sép đòi họ đền lại những gì họ đã làm cho Giô-sép.
Khi nghe các anh nói về điều họ đã làm cho mình thì Giô-sép quay đi chỗ khác mà khóc.
Giô-sép để lại tiền của các anh trong bao của mỗi người.
Lòng họ sợ hãi và họ run rẩy nói với nhau.
Các anh trách Đức Chúa Trời, hỏi rằng vì sao Ngài đã làm điều đó cho họ.
Họ thấy tiền của mỗi người đều ở trong bao của mình.
Gia-cốp sợ rằng ông sẽ mất Si-mê-ôn và Ba-gia-min.
Ru-bên thề sẽ đem Bên-gia-min từ Ai Cập trở về cho Gia-cốp, nếu không thì hai con trai của Ru-bên sẽ bị giết.
Không, Gia-cốp không cho Ru-bên đưa Bên-gia-min đến Ai Cập.
Gia-cốp nói rằng nếu Bên-gia-min chết thì ông sẽ đau buồn mà xuống âm phủ.