1 Khi Chúa Giê-xu từ sườn đồi đi xuống, có những đoàn dân đông đi theo Ngài. 2 Sau khi Chúa Giê-xu rời khỏi họ, có một người bị bệnh ngoài da đã đến và quỳ gối trước mặt Ngài. Ông thưa với Chúa Giê-xu: “Chúa ơi, xin chữa lành cho tôi, bởi vì tôi biết Ngài có thể chữa lành cho tôi nếu Ngài muốn. ” 3 Lúc đó, Chúa Giê-xu đã giơ tay ra và chạm vào người đó. Ngài nói với ông ta: “Tôi muốn chữa lành cho anh và tôi sẽ chữa cho anh ngay bây giờ! ” Ngay lập tức, người đàn ông đó được lành bệnh. 4 Lúc đó, Chúa Giê-xu nói với ông ta: “Hãy đi đến gặp một thấy tế lễ ở gần đây để người đó có thể kiểm tra và chứng thực rằng anh không còn bệnh. Sau đó, người sẽ nói với dân chúng để họ biết rằng anh không còn bị bệnh phong nữa, và anh sẽ có thể giao thiệp trở lại với họ. Còn bây giờ, ngoài thầy tế lễ ra, đừng nói về việc mình được chữa lành cho bất kỳ ai. Kế đến, anh hãy đi đến đền thờ tại Giê-ru-sa-lem và dâng tế lễ mà Môi-se đã truyền dạy rằng những ai đã được chữa lành khỏi căn bệnh này nên dâng như một của lễ cho Đức Chúa Trời.” 5 Khi Chúa Giê-xu đi đến thành Ca-bê-na-um, một sĩ quan La-mã, là người có quuyền chỉ huy trên một trăm binh lính, đã đến với Ngài. Ông nài xin Chúa Giê-xu giúp đỡ mình. 6 Ông thưa với Ngài: “Chúa ơi, đứa đầy tớ của tôi bị bại liệt đang nằm trên giường ở nhà, và nó bị đau đớn dữ lắm. ” 7 Chúa Giê-xu nói với ông: “Tôi sẽ đi đến nhà của anh và chữa lành cho anh ta.” 8 Nhưng viên sĩ quan thưa với Ngài: “Thưa Chúa, tôi không phiền Chúa phải đi. Tôi không xứng đáng để Ngài đến nhà tôi và giao thiệp với tôi. Thay vào đó, chỉ cần Chúa nói rằng người đầy tớ của tôi được lành bệnh, thì nó sẽ lành bệnh. 9 Cũng như trường hợp của tôi. Tôi là một người lính; tôi phải vâng theo người chỉ huy của mình và tôi cũng có những binh lính mà tôi chỉ huy họ. Khi tôi nói với một trong số những binh lính này: ‘Đi đi! ’ thì anh ta đi. Khi tôi nói với một binh lính khác: ‘Đến đây! ’ thì anh ta đến. Ngài cũng có thể phán với một thẩm quyền tương tự. ” 10 Khi Chúa Giê-xu nghe thấy điều này, Ngài thấy làm lạ. Ngài nói với đám đông đang đi với Ngài rằng: “Anh em hãy nghe: trước giờ tôi chưa từng thấy bất kỳ ai tin cậy tôi nhiều như người đàn ông không phải dân Do Thái này. Thậm chí trong Y-sơ-ra-ên, là nơi mà tôi trông đợi người ta sẽ tin cậy nơi tôi nhưng tôi vẫn chưa tìm thấy ai tin cậy tôi nhiều đến như vậy! 11 Tôi thành thật nói với anh em rằng sẽ có nhiều người không phải người Do Thái khác sẽ tin tôi và họ đến từ những đất nước xa xôi, bao gồm những người ở tận trời đông và trời tây, rồi họ sẽ ngồi xuống ăn chung với Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp khi Đức Chúa Trời hoàn toàn cai trị trên muôn vật. 12 Nhưng những người Do Thái, là những người mà lẽ ra phải để cho Đức Chúa Trời cai trị trên họ--thì Đức Chúa Trời sẽ quăng họ vào trong địa ngục, là nơi hoàn toàn tối tăm. Tại đó, họ sẽ khóc lóc bởi sự khổ sở mà mình phải chịu và họ sẽ nghiến răng bởi họ sẽ bị đau đớn nặng nề. ” 13 Lúc đó, Chúa Giê-xu nói với viên sĩ quan rằng: “Anh về nhà đi. Những gì anh tin sẽ xảy ra, tức là việc ta chữa lành cho đầy tớ của anh từ xa sẽ xảy ra. ” Sau đó, viên sĩ quan đi về nhà và thấy người đầy tớ của ông đã được khỏe mạnh ngay lúc Chúa Giê-xu bảo với ông rằng Ngài sẽ chữa lành cho anh ta. 14 Khi Chúa Giê-xu và một số môn đồ của Ngài đi đến nhà của Phi-e-rơ, Chúa Giê-xu nhìn thấy mẹ vợ của Phi-e-rơ. Bà đang nằm trên giường vì bị sốt. 15 Ngài chạm vào tay bà thì lập tức, bà không còn sốt nữa. Sau đó, bà đứng dậy và dọn thức ăn để phục vụ họ. 16 Buổi tối hôm đó, khi ngày Sa-bát kết thúc, đám đông đem đến cho Chúa Giê-xu nhiều người bị quỷ điều khiển và những người bị bệnh khác. Ngài đuổi ma quỷ ra khỏi họ chỉ bằng cách phán với chúng và chữa lành tất cả những người bệnh. 17 Khi Ngài làm việc này, Ngài đã làm cho những gì tiên tri Ê-sai viết trở thành hiện thực: ‘Ngài sẽ giải phóng người ta khỏi bệnh tật và Ngài khiến họ khỏe mạnh.’ 18 Chúa Giê-xu nhìn thấy đám đông xung quanh mình, nhưng Ngài cần nghỉ ngơi. Vì thế, Ngài bảo các môn đồ hãy lấy thuyền đưa Ngài đi qua bên kia bờ hồ. 19 Khi họ đang đi về phía chiếc thuyền, thì một thầy dạy luật người Do Thái đã đến với Ngài và thưa rằng: “Thưa Thầy, tôi sẽ đi với thầy bất cứ nơi đâu thầy đi. ” 20 Chúa Giê-xu đáp lời ông ta rằng: “Loài cáo có hang dưới đất để ở, và loài chim thì có tổ, nhưng dầu tôi là Con Người, tôi không có một ngôi nhà nơi mà tôi có thể nghỉ ngơi.” 21 Một người khác, là một trong số các môn đồ của Chúa Giê-xu, thưa với Ngài rằng: “Chúa ơi, trước tiên xin cho phép tôi về nhà. Sau khi cha tôi chết, tôi sẽ chôn cất cha, xong rồi tôi sẽ đi theo Ngài. ” 22 Nhưng Chúa Giê-xu nói với anh ta rằng: “Bây giờ hãy đi theo thầy. Với những người đã chết, hãy để họ chờ đợi người của họ chết.” 23 Lúc đó, Chúa Giê-xu và các môn đồ của Ngài vào trong thuyền và họ bắt đầu chèo quanh Biển Ga-li-lê. 24 Thình lình, gió thổi mạnh trên mặt nước và những con sóng rất lớn bắn nước vào đầy cả thuyền. Nhưng Chúa Giê-xu thì đang ngủ. 25 Họ đến đánh thức Ngài dậy và thưa với Ngài rằng: “Chúa ơi, xin giải cứu chúng tôi! Chúng ta sắp chết chìm rồi!” 26 Ngài nói với họ rằng: “Anh em chớ nên kinh khiếp! Anh em không tin rằng thầy có thể giải cứu anh em sao! ” Sau đó, Ngài đứng dậy khiển trách gió và bảo những con sóng hãy lặng đi. Ngay lập tức, gió ngừng thổi và mặt nước trở nên yên tịnh. 27 Những người đó kinh ngạc và họ nói với nhau rằng: “Người này chắc chắn là một người phi thường! Mọi vật đều ở dưới sự điều khiển của Ngài! Thậm chí gió và sóng đều vâng lời Ngài!” 28 Khi đã đến bờ đông của hồ, thì họ đến vùng của người Ga-đa-ra ở. Lúc đó, có hai người đàn ông bị ma quỷ điều khiển đi ra từ trong những hang mộ, là nơi họ sống. Bởi vì họ rất hung tợn và hay tấn công người, nên không ai dám đi trên con đường đó. 29 Thình lình, họ la lên với Chúa Giê-xu rằng: “Ngài là Con Đức Chúa Trời! Bởi vì Ngài không có điểm chung gì với chúng tôi, xin hãy để cho chúng tôi yên! Hay Ngài đến đây để giày vò chúng tôi trước thời điểm mà Đức Chúa Trời đã định để hình phạt chúng tôi?” 30 Có một bầy heo rất đông đang ăn cách đó không xa. 31 Thế là ma quỷ bèn nài xin Chúa Giê-xu: “Ngài sẽ đuổi chúng tôi ra khỏi hai người này, vậy hãy cho chúng tôi nhập vào những con heo kia! ” 32 Chúa Giê-xu bảo chúng rằng: “Nếu đó là những gì các ngươi muốn, thì hãy đi đi! ” Thế là ma quỷ ra khỏi hai người đàn ông đó và nhập vào bầy heo. Thình lình, cả bầy heo lao đầu từ trên vách đá cao xuống nước và bị chết đuối. 33 Những người đang chăn heo thấy sợ liền chạy vào trong làng và thuật lại mọi điều đã xảy ra, luôn cả những gì đã xảy ra cho hai người bị ma quỷ điều khiển. 34 Sau đó, dường như tất cả dân trong làng đều đi ra để gặp Chúa Giê-xu. Khi họ nhìn thấy Ngài và hai người đàn ông bị quỷ điều khiển, họ đã nài xin Chúa Giê-xu rời khỏi xứ của họ.