1 “Để minh họa cho cách Đức Chúa Trời sẽ thưởng cho mọi người, thầy sẽ so sánh cách Ngài bắt đầu cai trị dân Ngài với những gì người chủ của một miếng đất nọ đã làm. Lúc sáng sớm, người chủ đất đi ra ngoài chợ, là nơi những người muốn tìm việc tụ tập lại. Ông đến đó và thuê nhân công để làm việc trong vườn nho của mình. 2 Ông hứa với những người mà ông thuê rằng ông sẽ trả cho họ số tiền công tiêu chuẩn cho một ngày công của họ. Rồi ông sai họ đến các vườn nho của mình. 3 Khoảng chín giờ sáng ngày hôm đó, ông quay lại khu chợ. Tại đó, ông nhìn thấy nhiều người nữa không có việc làm. 4 Ông bảo họ: “Hãy vào vườn nho của tôi như những người khác đã làm, và làm việc ở đó. Tôi sẽ trả cho các anh tiền công phải lẽ. ’ Thế là họ cũng đi đến vườn nho của ông và bắt đầu làm việc. 5 Đến trưa và chừng ba giờ chiều, ông quay trở lại chợ và lại thấy những nhân công khác và ông cũng hứa sẽ trả công phải chăng cho họ. 6 Lúc năm giờ, một lần nữa ông đến khu chợ và thấy những người khác đang đứng ở đó không có gì làm. Ông nói với họ: “Sao các anh đứng đây cả ngày mà không làm gì cả? ’ 7 Họ trả lời: “Bởi vì không ai thuê chúng tôi hết. ’ Ông nói với họ: “Tôi sẽ thuê các anh. Hãy vào vườn nho của tôi như những người khác đã làm và làm việc ở đó. ’ Thế là họ đi. 8 Tối đến, người chủ vườn nho nói với người quản lý của mình: ‘Hãy gọi những nhân công đến để trả công cho họ. Đầu tiên, hãy trả cho những người bắt đầu làm việc muộn nhất, rồi cuối cùng hãy trả cho những người làm việc đầu tiên. ’ 9 Người quản lý trả tiền một ngày công tiêu chuẩn cho mỗi người đã làm việc bắt đầu từ năm giờ chiều. 10 Khi những người đã làm việc sớm hơn vào buổi sáng đến để nhận tiền công, họ nghĩ rằng mình sẽ nhận nhiều hơn số tiền một ngày tiêu chuẩn công đó. Nhưng họ cũng chỉ nhận được số tiền công tiêu chuẩn. 11 Vì thế, họ phàn nàn với người chủ vườn nho bởi vì họ cho rằng việc trả tiền công cho họ như vậy là bất công. 12 Họ nói với ông: ‘Ông không công bằng! Những người bắt đầu làm việc sau khi tất cả chúng tôi đã làm việc chỉ làm có một giờ! Ông đã trả cho họ cùng số tiền công như trả cho chúng tôi! Nhưng chúng tôi đã làm việc suốt cả ngày. Thậm chí chúng tôi còn làm việc xuyên suốt thời điểm nóng nực nhất nữa!” 13 Người chủ vườn nho nói với một trong số những người phàn nàn rằng: ‘Bạn ơi, tôi không đãi anh cách bất công. Anh đồng ý với tôi làm việc suốt ngày với giá của một ngày công tiêu chuẩn rồi mà. 14 Đừng phàn nàn với tôi nữa! Hãy cầm tiền công của các anh và đi đi! Tôi muốn trả cho những người khác, là những người đã làm việc sau khi tất cả các anh đã bắt đầu làm việc, cùng một số tiền tôi trả cho các anh. 15 Tất nhiên, tôi có quyền sử dụng tiền bạc của tôi theo ý tôi muốn, không phải sao? Các anh không nên đố kỵ về sự hào phóng của tôi! ’” 16 Sau đó, Chúa Giê-xu nói với chúng tôi: “Cũng vậy, Đức Chúa Trời sẽ thưởng hậu hĩnh cho một số người dường như kém quan trọng trong hiện tại, và Ngài sẽ không thưởng cho một số người trông có vẻ quan trọng hơn trong hiện tại.” 17 Khi Chúa Giê-xu đang trên đường đi đến Giê-ru-sa-lem cùng với mười hai môn đồ, Ngài dẫn họ đến một chỗ vắng vẻ để Ngài có thể nói chuyện riêng với họ. Sau đó, Ngài nói với họ rằng: 18 “Hãy lắng nghe cho cẩn thận! Bây giờ chúng ta sẽ lên Giê-ru-sa-lem. Trong khi chúng ta ở đó, có người sẽ cho phép các thầy tế lễ cả và những thầy dạy luật Do Thái bắt giữ thầy, là Con Người, và họ sẽ xét xử thầy. Họ sẽ kết án thầy và nói rằng thầy nên chết đi. 19 Sau đó, họ sẽ giao thầy vào tay những người không phải dân Do Thái để họ chế nhạo thầy, đánh đòn thầy và giết thầy bằng cách đóng đinh thầy trên cây thập tự. Nhưng sau đó, vào ngày thứ ba, Đức Chúa Trời sẽ khiến thầy sống lại.” 20 Lúc đó, mẹ của Gia-cơ và Giăng, là các con trai của Xê-bê-đê, dẫn hai con mình đến với Chúa Giê-xu. Bà quỳ xuống trước mặt Chúa Giê-xu và cầu xin Ngài ban cho bà một ơn huệ. 21 Chúa Giê-xu nói với bà: “Bà muốn tôi làm gì cho bà? ” Bà đáp lời: “Xin cho phép hai đứa con trai này của tôi ngồi ở chỗ tôn quý nhất khi Ngài làm vua, một đứa ở bên phải, còn đứa kia ở bên trái của Ngài.” 22 Chúa Giê-xu nói với bà và hai con trai bà rằng: “Mọi người không hiểu rõ điều mình cầu xin. Anh em có thể chịu khổ như thầy sắp sửa chịu khổ không? ” Gia-cơ và Giăng đáp lời Ngài: “Có, chúng tôi có thể làm điều đó. ” 23 Lúc đó, Chúa Giê-xu nói với họ: “Phải, anh em sẽ chịu khổ như thầy chịu khổ. Nhưng thầy không phải là người chọn ra ai sẽ ngồi cạnh thầy và cùng cai trị với thầy. Đức Chúa Trời, là Cha, sẽ dành chỗ đó cho người mà Ngài chỉ định. ” 24 Khi nghe thấy những gì Gia-cơ và Giăng đã cầu xin, thì các môn đồ khác nổi giận với hai người đó bởi vì họ cũng muốn cai trị với Chúa Giê-xu ở những vị trí tôn quý nhất. 25 Vì thế, Chúa Giê-xu gọi tất cả họ lại và nói với họ: “Anh em biết những người cai trị không phải dân Do Thái thích chứng tỏ mình uy quyền. Những quan trưởng của họ thích ra lệnh cho người dưới quyền. 26 Anh em chẳng nên giống như họ. Ngược lại, nếu người nào trong vòng anh em muốn Đức Chúa Trời coi mình là lớn thì phải trở nên như một đầy tớ cho những người còn lại. 27 Thật vậy, nếu người nào trong vòng anh em muốn Đức Chúa Trời coi mình là quan trọng nhất thì phải trở nên đầy tớ cho những người còn lại. 28 Anh em nên bắt chước thầy. Mặc dầu thầy là Con Người, thầy không đến để người khác phục vụ thầy. Ngược lại, thầy đã đến để phục vụ họ và để họ giết thầy, để sự chết của thầy sẽ giống như một cái giá được trả để cứu nhiều người khỏi bị hình phạt vì tội lỗi của họ.” 29 Khi họ đang rời khỏi thành Giê-ri-cô, một đám dân đông đã đi theo họ. 30 Trong khi họ đang đi, họ thấy hai người mù đang ngồi bên đường. Khi hai người đó nghe nói rằng Chúa Giê-xu sắp sửa đi ngang qua, họ la lớn với Ngài rằng: “Chúa ơi, con cháu vua Đa-vít ơi, Ngài là Chúa Cứu Thế! Xin thương xót chúng tôi! ” 31 Những người trong đám đông la rầy họ và bảo họ yên lặng. Nhưng hai người mù đó thậm chí còn la lớn hơn nữa: “Chúa ôi, con cháu vua Đa-vít ôi, Ngài là Chúa Cứu Thế! Hãy thương xót chúng tôi với!” 32 Chúa Giê-xu dừng lại và gọi họ đến với Ngài. Sau đó, Ngài hỏi họ: “Các anh muốn tôi làm gì cho các anh? ” 33 Họ đáp lời Ngài: “Chúa ôi, xin chữa lành đôi mắt cho chúng tôi để chúng tôi có thể nhìn thấy! ” 34 Chúa Giê-xu thương xót họ nên chạm tay vào mắt họ. Lập tức, họ có thể nhìn thấy và họ đi theo sau Ngài.